“Con bé thế nào rồi?” Yeruldelgger vừa hỏi vừa nhìn tấm bình phong.
“Quá trình liền sẹo rất tốt,” Solongo đáp.
“Còn ông?” Oyun lên tiếng. “Ông cảm thấy thế nào?”
“Nhẹ nhõm hơn!” ông nói đùa. “Hôm qua người ta đã lột hết của tôi mọi cuộc điều tra, còn hôm nay người ta lột nốt cả phù hiệu và súng của tôi!”
“Ôi không! Anh lại làm gì nữa thế?” Solongo lo lắng.
“Anh đã bắn vào một bên chân Khüan, gã Kazak ở Altaï Car Service trong khu chợ ô tô.”
“Và lý do là?” Oyun vặn hỏi.
“Gã đó định nện vỡ đầu tôi với bộ khởi động xe Land Cruiser. Cô có biết nó nặng bao nhiêu không, một bộ khởi động của xe Land Cruiser đấy? Phải đến chín kí lô. Chín kí lô do một gã quỷ sứ Kazak hộ pháp cao hai mét nện xuống, cô còn muốn tôi làm gì đây hả?”
“Có lẽ là không làm tay Kazak đó nổi nóng chẳng hạn,” Oyun đề xuất.
“Phải, nhưng khi gã Kazak giấu giếm cô điều gì đó liên quan tới một chiếc UAZ rất có thể là nơi cư ngụ cuối cùng của một cô bé con tóc vàng bị chôn xuống, miệng đầy đất, cùng cái xe đạp ba bánh màu hồng của nó giữa thảo nguyên, thì kẻ nổi nóng sẽ không phải là anh ta, mà là tôi!”
“Cái gì? Ông đã tìm thấy cái xe rồi sao?”
“Gã Kazak đó đã gọi một cú điện thoại và nhắc rất rõ tới chiếc xe chúng ta tìm kiếm.”
“Tuyệt quá. Đưa cái điện thoại đây, ngay thứ Hai tôi sẽ cho bắt đầu tìm kiếm,” Oyun hào hứng.
“Cái điện thoại đang ở trong tay Mickey, cùng với phù hiệu và súng của tôi.”
“Cứt thật!”
“Phải, nhưng nếu anh ta có cái điện thoại, thì tôi lại là người có số điện thoại đáng quan tâm…”
“Thế là sao?”
“Có nghĩa là trong khi đang giả vờ mê mẩn chiếc iPhone kỳ quan công nghệ của gã Kazak đó, tôi đã tận dụng cơ hội để thao tác và đọc số điện thoại cuối cùng được gọi đi.”
“Được rồi, nhưng Mickey cũng sẽ có nó trên chiếc điện thoại, và anh ta có thể đi vượt trước chúng ta!”
“Chỉ có điều tôi cũng đã xóa số điện thoại đó khỏi danh sách cuộc gọi rồi.”
“Mickey rồi sẽ biết chuyện đó thôi, Yeruldelgger. Chỉ cần anh ta nắn gân gã một chút, Küan sẽ cho anh ta biết về cuộc gọi.”
“Chính vì thế mà tôi đã bấm một số điện thoại giả trước khi gọi cấp cứu. Như thế là có một số điện thoại cho cuộc gọi đó.”
“Một số điện thoại giả ư? Số giả nào?”
“Ngẫu nhiên thôi. Số của sở cảnh sát. Tôi đoán trò này sẽ kìm chân Mickey đủ thời gian để chúng ta kịp lần theo cuộc gọi thực sự.”
“Khá lắm, nhưng ngay khi xem xét tỉ mỉ các hóa đơn thanh toán cước, họ sẽ tìm ra số điện thoại mà gã Kazak đó đã gọi thực sự.”
“Đừng lo, Oyun, trong lúc họ tìm mối liên hệ giữa việc chúng ta làm với chuyến thăm gara của tôi, hẳn chúng ta cũng đã kịp biết đầu mối về chiếc UAZ dẫn tới đâu.”
Rồi ông quay sang người bạn gái của mình:
“Em đang làm gì thế, Solongo?”
“Bánh kuushuur,” cô trả lời với vẻ thèm thuồng háo hức.
“Ái chà!” ông thốt lên, hít căng hai lá phổi, đôi mắt nhắm nghiền. “Quả là một Chủ nhật tuyệt vời!”
“Con có thể ăn gì đó với mọi người không?” Saraa lên tiếng hỏi bằng giọng vẫn còn yếu từ đằng sau tấm bình phong.
“Tất nhiên rồi, thiên tài của cô!” Solongo nói. “Cháu vẫn chưa thể mặc quần, nhưng đừng nhức nhích, cô sẽ mang đồ ăn vào cho cháu, và cháu có thế trò chuyện với mọi người qua bình phong.”
“Một Chủ nhật tuyệt vời!” Yeruldelgger thở phào nhẹ nhõm, nước mắt rưng rưng. “Một Chủ nhật rất tuyệt vời!”