Phật Tội

Chương 9: Dữ khanh đàm tích nhật



“Rồi sao nữa? Vợ ngươi bị đâm nát tim nhưng không chết, lại còn phóng qua cửa sổ chạy mất, mà ngươi cũng chẳng đuối theo?” Cơ Nhị vò đầu bứt tóc, cứ như thể muốn đập đầu vào tường tự tử ngay lập tức,”Cô ta là nửa người nửa quỷ, ngươi đã ngả bài, sao giết nửa chừng đã thôi? Muốn giết ít ra phải giết tới cùng chứ! Giờ cô ta bị thương bỏ chạy, mấy hôm sau lại lành lặn như cũ, những việc trước đây có phải đều hoài công hay không? Ta biết ngay quen biết ngươi là sai lầm lớn nhất đời ta mà…”

Sắc mặt Nhậm Hoài Tô hơi tái,”Vết thương trên da thịt không giết nỗi cô ấy, ta phải tìm cách khác.”Cổ tay y đeo vòng ngọc, Cơ Nhị liên tục nhìn cái vòng ngọc mấy lần, nể tình kẻ này nhiệm vụ thất bại, tiền đồ ảm đạm, y bèn không lên tiếng chế giễu, lật qua lật lại trục quyển trên mu bàn tay,”Ta có một kiến nghị, cách đây ba mươi lăm dặm về phía đông có đạo quán tên là Vô Tướng, trong đạo quán có đạo sĩ hiệu Đan Hàm khá tinh thông chuyện yêu ma quỷ quái, si mị võng lượng, pháp kiếm đêm tân hôn ngươi là do y tu luyện…”

“Đan Hà?” Nhậm Hoài Tô trầm ngâm trong chốc lát,”Y biết cách giết chết Cô Quang ư?”

Cơ Nhị xoè tay,”Gã tự xưng tu tiên có chút thành tựu, có thể chỉ đá hoá vàng, rải đậu thành binh, nhìn xuyên quá khứ tương lại,ta nghĩ chỉ mỗi việc giết người mà cũng không biết thì khó tránh mất mặt Đan Hà thượng nhân.”Cơ Nhị tự cho rằng mình pha trò cũng tạm, nhưng chỉ thấy Nhậm Hoài Tô phất tay áo bỏ đị, không thèm nhìn y lấy một cái.

“Hầy…” Cợ Nhị đổ người lên ghế đưa, tay áo pha lê phủ trên mặt, miệng lẩm bẩm,”Trước đây ta vốn cho rằng y nếu không phải là một lòng hướng Phật thì là đầu óc có vấn đề, giờ đây đã có thể xác định y thực sự chưa từng biết ‘Phật’ là gì, và trong sọ chưa hẳn là có não… Đan Hà ơi Đan Hàm Nhậm Hoài Tô đăng môn thỉnh giáo, Cơ Nhị ta đành xin ngươi tự cầu nhiều phúc mà thôi.”Y ngáp dài một cái, vùi người vào ghế, bắt đầu ngủ bù.

Ba mươi lăm dặm phía đông thành Mậu Uyển là núi Thu Nguyên.

Thu Nguyên sơn thế núi cao chót vót, trên mỏm đá có một đạo quán sơn son, đạo quán bọc trong khói mây, ngói đỏ và vách son ẩn hiện, tựa như nơi tiên ở.
Vạt áo trắng phau của Nhậm Hoài Tô tung bay chấp chới trên sườn núi, chớp mắt đã lên tới vách đá. Cửa đạo quán sơn son đề hai chữ lớn bút pháo lưu loát ưu nhã: “Vô Tướng”, đại môn xưa cũ làm bằng gỗ đóng chặt, Nhậm Hoài Tô vươn tay đẩy, then cửa răng rắc, đại môn mở rộng.

Trong đạo quán thoang thoảng mùi thuốc thanh nhã, khiến tinh thần người ta trở nên sảng khoái bình tĩnh. Nhậm Hoài Tô đặt bước vào trong, đi thẳng đến phòng thuốc, mở cửa, Đan Hà quả nhiên đang ở bên trong, chỉ thấy y vận áo đen tuyền ngồi xếp bằng, trên đỉnh đầu khói bạc vấn vít, đang giờ tu luyện.

Nhậm Hoài Tô vốn định mở lời, nhưng thấy Đan Hà bận, với tác phong trước giờ của y, hẳn sẽ lên tiếng đánh động ngay, nhưng lần này y chợt khựng lại, rồi đứng yên không nhúc nhích, chăm chú nhìn Đan Hà.

Đan Hà ngồi thiền trọn một canh giờ.

Nhậm Hoài Tô đợi y suốt một canh giờ.

Một canh giờ sau, Đan Hà từ từ mở mắt,”Ngươi biết khách sáo từ lúc nào?”

Y không đáp, im lìm chẳng nói gì.

“Có phải ngươi nghe lời Cơ Nhị chỉ điểm, tới hỏi chuyện giết vợ hay không?” Đan Hà quả nhiên có thể bấm đốt tay nhìn xuyên quá khứ tương lại, Nhậm Hoài Tô không nói, y cũng đoán được đầu đuôi,”Đêm qua động phòng, ngươi không thành công?”

Sắc mặt Nhậm Hoài Tô tái nhợt,”Pháp kiếm gãy nát, ta đánh cô ấy trọng thương, nhưng không giết được.”

“Trọng thương thế nào?” Đan Hà khép mắt, ngữ điệu lạnh lùng.

“Nát tim.” Nhậm Hoài Tô trả lời đơn giản.

“Nát tim mà không chết?”Đan Hà mở mắt nhìn Nhậm Hoài Tô đăm đăm, đôi mắt Nhậm Hoài Tô trong sạch, sắc mặt sáng láng trong suốt như ánh rạng đông, thánh khí toàn thân vẫn vô cùng sung mãn,”Cũng có thể vì quỷ huyết trên người cô ta quá đậm… Nhưng thực ra không có nhiều khả năng, nếu quỷ huyết trên người Lục Cô Quang bẩm sinh đã đậm đặc như thế, hẳn đã sớm rơi vào quỷ đạo. Ta suy đoán, gần đây cô ta từng dùng một lượng lớn máu quỷ dị năng, khiến sức hồi phục của thân thể vượt xa trước đây, cho nên dù làm gì cũng không thể chết.”

Nhậm Hoài Tô ngẩn người, hơi cau mày.

Đan Hà lại nhìn y, rồi nhắm mắt,”Nếu cô ta đã có được dị năng như thế, thì vẫn còn một phương pháp khác để giết.”

“Phương pháp gì?”Nhậm Hoài Tô cụp mi, không nhìn vào mắt Đan Hà nữa.

“Thiên Ly chân hoả.”Đan Hà nói giọng đều đều,“Phần thân diệt cốt, vĩnh bất siêu sinh.”

Nhậm Hoài Tô hỏi,”Thiên Ly chân hoả là gì?”

Đan Hà xoè tay,”Mượn tóc ngươi dùng một lát.”

Nhậm Hoài Tô không hiểu, năm ngón tay Đan Hà thon dài xoẹt qua như kiếm sắc, một món tóc đen của Nhậm Hoài Tô rơi vào bàn tay y, lọn tóc đứt của Nhậm Hoài Tô mọc lại cực nhanh, chẳng mấy chốc đã dài như ban đầu. Lòng bàn tay Đan Hà rất trắng, làm nổi bật sắc đen của món tóc, tựa như hai màu cờ trắng đen tương phản, y có vẻ chẳng hề để tâm đến việc tóc Nhậm Hoài Tô mọc lại, chỉ cho tay phải vào ngực áo móc ra một lá bùa dán lên tóc. Chỉ trong chốc lát, lòng bàn tay y chợt nhóm lên ngọn lửa màu lam, món tóc quằn quại giãy giụa trong lửa như một vật sống, ngọn lửa vẫn cháy, món tóc dần hoá thành tro, cuối cùng đến cả tro cũng bị lửa thiêu sạch, chẳng để lại gì.

“Giấy chế lá bùa này làm từ vỏ Tử Linh thụ, chữ viết bằng nhựa Tử Linh thụ, thêm sức mạnh của Tam Muội chân hoả đạo gia, tạo thành Thiên Ly chân hoả.”Đan Hà lại lấy thêm một lá bùa khác từ trong ngực áo,”Dán lên người yêu vật, Thiên Ly chân hoả cháy từ xương cốt, không thể dập tắt, một khi đã dính tất bị thiêu thành hư vô, tan biến hoàn toàn trong trời đất. Ngươi phải sử dụng cẩn thận, không được sơ suất.”

“Tử Linh thụ?”Nhậm Hoài Tô thì thào.

Đan Hà nhìn y bằng đôi mắt không bi không hỉ, gật nhẹ đầu,”Tử Linh thụ, một trong những khắc tinh của quỷ vật, trừ loài vương giả trong vạn yêu vạn quỷ, thì dù có là Lục Cô Quang cũng không chống nổi Thiên Ly chân hoả của Tử Linh thụ.”

“Loài vương giả trong vạn yêu vạn quỷ?”Đầu mày Nhậm Hoài Tô vẫn luôn cau chặt,”Là giống gì?”

Đan Hà lại khép mắt,”Thi mị, một loài quái vật hiếu sát thành cuồng, thiên hạ vô địch.”

Nhậm Hoài Tô không hỏi nữa, đón lấy lá bùa định cất vào ngực áo, Đan Hà chợt gọi giật,”Khoan đã!” Ngón tay vẽ phong ấn trên lá bùa, “Bùa này chạm vào người sẽ lập tức bốc cháy, ta đã phong ấn, ngươi gặp Lục Cô Quang rồi, dán bùa lên người cô ta, ta dạy ngươi phép phá phong ấn để khởi động bùa, tiêu diệt Lục Cô Quang.”

Trong thành Mậu Uyển có một khu chợ buôn bán sầm uất, tên là chợ Đông. Hai bên trái phải con đường lớn giữa chợ đều là quầy hàng, hàng hoá quý hiếm xinh đẹp không gì không có, cửa tiệm hẻo lánh nhất treo biển hiệu”Tiệm bánh bao Thiên Môn”.

Chủ tiệm bánh bao là một bà lão tóc đã bạc trắng, ngồi trong tiệm gà gật canh một cái lồng hấp bánh bao. Bà lão tuối đã cao, cứ ngủ gà ngủ gật, nhiều khi người ta lấy bánh để lại tiền trả cũng không hay, thậm chí có mấy đứa trẻ ranh lén trộm bánh bao không trả tiên cũng chẳng biết.

Trời đã về trưa, bà lão mở đôi mắt lèm nhèm, lập cập đếm lại mấy đồng xu trên bàn, lấy vài cái bánh còn sót trong lồng hấp, đứng lên loạng choạng bước vào nhà.

Bà lão đứng lên mới thấy rõ thời trẻ thân hình hẳn cao ráo, đến lúc này đã bảy tám chục tuổi vẫn không quá thấp, tuy đã già nhưng không phát tướng, dáng đi cho thấy rõ trước đây từng là người có nhan sắc.

Lớp người có tuổi ở chợ Đông không ai không nhớ hình ảnh bà lão thời son trẻ, năm mươi sáu mươi năm trước còn có người xì xào bán tán về danh tính và lại lịch ngay sau lưng người đàn bà ấy, người ta lén lút đưa chuyện với nhau về việc vì sao bà ta xinh đẹp như vậy mà không có chồng… kẻ nói là quả phụ, người cho là ni cô, còn có những nhân vật hiểu biết quả quyết rằng ấy là tiểu thiếp của nhà giàu nào đấy lén nuôi trong thành.

Nhưng nào ai từng gặp tiểu thiếp bán bánh bao? Mấy mươi năm trước dân ở chợ Đông không ai không thở dài tiếc re khi thấy người đàn bà xinh đẹp tuyệt trần ấy lại mở tiệm bánh bao,đến tận mấy mươi năm sau, những người từng siết tay tiếc hận ngày xưa cũng không ai ngờ nổi, người đàn bà ấy đã bán bánh bao suốt cả cuộc đời.

Bán từ lúc còn phong lưu duyên dáng, nhất tiếu khuynh thành, đến khi già nua nhăm nhúm, không người quen thân.

Tiệm bánh baoo của bà ta tên là tiệm bánh bao Thiên Môn, từ ngày còn trẻ đến giờ người đàn bà chưa từng xưng danh tính, gặp ai cũng tự xưng Như phu nhân, ngày ấy người ta gọi bà là Như phu nhân, đến nay Như phu nhân trở thành Như bà bà, bánh bao cũng bở bợt hơn dĩ vãng.

Vạn vật sẽ già, thứ duy nhất không già chỉ có quá khứ mà thôi.

Sau quầy bánh bao là căn nhà Như bà bà đang sống, hôm nay trong phòng ngủ hơi tanh mùi máu, bà lão loạng choạng bê bánh bao vào. Trong phòng bày một chiếc giường, một người nằm, một kẻ ngồi.

Người nằm trên giường ngực đẫm máu, gương mặt trắng bệch như xác chết, nhưng vẫn trừng mắt hằn học nhìn người ở bên giường. Người ngồi là một thiếu nữ ăn vận giản dị trang nhã, tư thái duyên dáng, thanh tịnh như tiên.

“Đừng nổi giận, nổi giận không tốt cho vết thương của cô.”Thiếu nữ ngồi bên giường dịu giọng,”Lục cô nương, cô mất máu quá nhiều, lại bị pháp kiếm tổn thương, tiểu muội ta đây muốn chữa trị cũng rất khó khăn, cho nên cô đừng trừng ta nữa, nghỉ ngơi đi.”

“Sở Thù Trân,”Lục Cô Quang lạnh nhạt,”Thân là cao nhân của Quân Thư các, năm năm nay truy sát ta không dưới ba lần, không biết vắt óc dốc lòng cứu ta vì cái gì?”

Thiếu nữ thanh tao tươi cười,”Ta nghe tin trụ trì chùa Bích Phi Hoài Tô đại sư hôm nay cưới cô làm vợ, bèn dành thời gian đến chúc mừng, không ngờ đêm động phòng xảy ra biến cố, cũng đỡ mất công ta phải động tay động chân.” Nàng ta chống má nhìn Lục Cô Quang,”Lục cô nương, trước đây chúng ta hiểu lầm nhau không ít, nể tình ta cứu cô lần này, chúng ta xí xoà có được hay không?”

Lục Cô Quang lạnh lùng nhìn nàng ta, nhìn thế nào cũng không thấy nổi dù chỉ là tí chút hảo ý của nụ cười ấy,“Ngươi muốn gì?” Nàng nheo mắt.”Nhậm Hoài Tô?”

Nụ cười Sở Thù Trân càng trở nên trang nhã xuất thần,”Ta chỉ muốn tra rõ, Nhậm Hoài Tô – tướng quân che mặt năm xưa, và phu quân của cô – trụ trì chùa Bích Phi Nhậm Hoài Tô, rốt cuộc có liên quan gì với nhau?”

“Liên quan gì đến ngươi?”Nàng buộc miệng, thầm nổi cáu, dù Nhậm Hoài Tô xuất kiếm giết nàng, nàng vẫn cho rằng đây là chuyện giữa nàng và hoà thượng điên, càng không muốn đem dù chỉ là một chút quá khứ của tướng quân che mặt cho người khác biết. Ả truyền nhân danh gia tính tình trá nguỵ này không ngờ lại biết tướng quân che mặt năm xưa tên là Nhậm Hoài Tô, điều tra còn sâu rõ hơn cả Cơ Nhị, khiến nàng không thể không cảm giác ả có mưu đồ bất lợi cho Nhậm Hoài Tô.

“Năm xưa phong thái Nhậm tướng quân có thể xưng là lưu danh bách thế, nhưng bị người ta hãm hại mà chết, thậm chí…” Sở Thù Trân thoáng khựng lại,”Bị ép trở thành một quái vật đáng sợ. Ta kiếm được nội đoạn thâm cung bí sử, ghi lại rất nhiều chuyện không ai biết, nay điềm diệt thế liên tục xuất hiện, nếu Nhậm tướng quân thực sự biến thành thi mị…” Nàng ta gằn từng chữ,”Thi mị như Nhậm tướng quân, có năng lực điên đão thiên hạ, ta cho rằng y có thể diệt thế, thì cũng có thể cứu thế.”

Gương mặt Lục Cô Quang tràn ra một nụ cười lạnh giá. Diệt thế? Cứu thế? Tên lừa đảo và ngu đần Nhậm Hoài Tô ấy ư? Bất kể là diệt thế hay cứu thế đều cần Phật tổ của y nửa đêm báo mộng cho, bằng không mặc kệ là cái lưỡi không xương của ngươi hay thân thế là kẻ có học thức cao rộng và mưu trí sâu xa nhất xuất thân từ Quân Thư các, cũng chẳng là gì trong mắt Nhậm Hoài Tô.

Sở Thù Trân nhìn nàng chăm chú,”Y đã cưới cô rồi lại giết cô, vậy thì ắt hẳn với y mà nói, cô là độc nhất vô nhị.” Nàng ta từ tốn nói tiếp,”Cho nên bất kể ta ghét cô thế nào, cô vẫn không thể chết.”

Lục Cô Quang lạnh lùng nhìn trả, nàng chưa từng sợ hãi địch ý và ánh mắt đó, nhưng bất luận vờ cứng rắng đến mức nào, trong lòng nàng vẫn không khỏi bi thương, dẫu đến tận lúc này, được kẻ khác nhận định rằng đối với y mình là độc nhất vô nhị, nàng vẫn cảm thấy dâng lên niềm kiêu ngạo, nỗi mừng vui.

Nàng cảm thấy mình ngu ngốc vô cùng.

Ngay lúc ấy, Như bà bà đang bê đĩa bánh chen vào một câu,”Trưa rồi, hai vị cô nương có đói không?”

Sở Thù Trân ngước lên mỉm cười,”Đêm qua đường đột xông vào chốn này, được bà bà thu lưu, lòng ta cảm kích vô cùng.”

Như bà bà lắc đầu,”Không hiểu.”

Sở Thù Trân không mảy may bực bội, cho tay vào tay áo lấy ra một nén bạc đưa sang,”Đây là chút lòng thành của ta.”

Như bà bà nhận lấy nén bạc, nhìn một lát rồi ném lại,”Ăn no rồi mau dọn khỏi nhà ta, chỗ này không giữ người ngoài.”

Sở Thù Trân nhận lại nén bạc, trong đôi mắt hiền hoà ánh lên nét cười êm ái,”Bà bà không phải người thường đâu nhỉ? Đêm qua ta mang người xông vào, bà không báo quan, sáng nay còn thản nhiên bán bánh bao như không có chuyện gì xảy ra, vừa rồi ta nói chuyện với Lục cô nương, bà bà cũng đứng yên lắng nghe hồi lâu… Đều không phải người thường, vì sao không thẳng thắn tỏ bày, xoá bỏ địch ý?”Nàng ta vận áo trắng, giản dị không diêm dúa, nhưng cử chỉ lời nói lại rất kẻ cả.

Bà lão nheo mắt soi xét nàng ta,”Địch ý? Đây là chỗ của ta, chỉ giữ người ta muốn giữ, ta không thích hai vị cô nương, cho nên xin đi mau cho.”

Sở Thù Trân cũng không miễn cưỡng, nhìn bà lão từ đầu xuống chân mấy lượt,”Bà bà năm nay bao nhiêu tuổi?”

Bà lão nghiêm mặt đáp,”Tám mươi ba.”

Sở Thù Trân đăm chiêu,”Cao thọ nhỉ, tính ra, năm xưa khi Nhậm tướng quân vang danh thiên hạ, bà bà đang tuổi thanh xuân mơn mởn, không biết bà bà sống lâu trong kinh thành, có biết gì về Nhậm tướng quân thuở ấy hay không?” Trong tay nàng ta là ly trà gốm thô, đang thong thả buông từng nhịp xuống mặt bàn, đây là thói quen lúc suy tư của nhân vật đa mưu túc trí nhất Quân Thư các.Bà lão nọ vẫn nghiêm nét mặt, hồi lâu sau, hốt nhiên mỉm cười, tay trỏ Lục Cô Quang đang nằm trên giường,”Hoài Tô tiểu hào thượng ở chùa Bích Phi cưới cô ta?”

Lục Cô Quang sắc mặt âm trầm, không nói chuyện.

Sở Thù Trân cười tươi rói,”Cưới hỏi đoàng hoàng, đã bái thiên địa đã vào động phòng, bà bà chỉ cần ra ngoài nghe ngóng ắt sẽ biết tin đêm qua lầu Triều Châu làm hỉ sự.” Nàng ta ngoài mặt dịu dàng điềm tĩnh, trong lòng không ngừng suy đoán bà lão bán bánh bao này rốt cuộc là nhân vật nào.

Như bà bà như cười lại chẳng phải cười, liếc nhìn Lục Cô Quang và Sở Thù Trân mấy lượt,”Chuyện năm xưa của Nhậm tướng quân, lão đây tất nhiên từng nghe qua, có vài câu chuyện nổi tiếng tới này vẫn còn nhớ như in, nhưng Hoài Tô tiểu hoà thượng ở chùa Bích Phi và Nhậm tướng quân thuở ấy không phải là một người, các cô nếu chỉ thấy trùng tên mà đoan chắc Hoài Tô tiểu hoà thượng là quái vật mà Nhậm tướng quân hoà thành sau khi chết đị, chỉ sợ phải thất vọng rồi.”

Sở Thù Trân và Lục Cô Quang đều giật mình quay sang nhìn nhau. Lục Cô Quang âm thầm ngờ vực, nếu Nhậm Hoài Tô không phải là tướng quân che mặt, vậy người Cơ Nhị điều tra là ai? Sở Thù Trân càng không tin nổi, đứng phắt dậy, bồn chồn đi lại trong căn phòng, lắc đầu dịu giọng nói,”Bà bà, chuyện này rất quan trọng, bà thực sự có thể khẳng định Hoài Tô ở chùa Bích Phi không phải là Nhậm tướng quân năm xưa ư?”

“Đương nhiên không phải.”Như bà bà đáp rất bình thản,”Ba mươi năm trước ta từng ghé chùa Bích Phi, bấy giờ tiểu hoà thượng cũng trông hệt như ngày nay, ta biết y không phải người thường, dung mạo trẻ mãi không già, nhưng y không phải Nhậm tướng quân.”

Lục Cô Quang cau mày,”Y không phải là tướng quân che mặt, vậy rốt cuộc là ai?”

Như bà bà hừ một tiếng,”Bích Phi tự là tông miếu hoàng gia, người sống trong đó bất kể là hoàng thân quốc thích hay yêu ma quỷ quái, đương nhiên cũng chỉ có người trong cung mới biết. Lão đây dân đen con đỏ, làm sao biết được trong chùa có ai? Nhưng y không phải là tướng quân.” Bà lão vô cùng kiên quyết, thậm chí không thèm nói rõ lý do.

Không phải tướng quân là không phải tướng quân.

Sở Thù Trân ngoảnh lại,”Bà bà, năm xưa bà có từng gặp Nhậm tướng quân không? Sao bà có thể đoan chắc Nhậm Hoài Tô ngày nay không phải là tướng quân che mặt năm ấy?” Sắc mặt nàng ta hơi tái, thần sắc kiên định,”Qua biết bao người trong cung ta mới lấy được một cuốn bí sử, trong đó chép rằng hơn sáu mươi năm trước, Nhậm tướng quân công cao chấn chủ, tiên hoàng muốn tước binh quyền, vừa khéo chuyện tướng quân ăn thịt người cầu sinh ở Hoang Lang Dã lộ ra, hoàng thượng bèn thỉnh một vị đan sĩ pháp thuật cao cường tới thi pháp với tướng quân, vu cho tướng quân bị tà ma nhập xác, thừa cơ bảo y tu dưỡng, đồng thời chia Hắc Kỳ quân làm ba phần. Qua ít lâu sau, Nhậm tướng quân chết bất đắc kỳ tử tại tư gia, tiên hoàng sai chôn cách thành mười dặm về tây, đó chính là nơi dựng Bích Phi tự. Nếu trụ trù chùa Bích Phi Hoài Tô đại sư không phải người thường mà là yêu vật, nhưng cũng không phải Nhậm tướng quân ị hãm hại năm xưa, thì còn có thể là ai?”

“Người sau khi hoá thành thi mị, sẽ quên sạch chuyện quá vãng.” Lục Cô Quang cất giọng đều đều,”Nhậm Hoài Tô tuy không nhớ mình là ai, nhưng y nhớ tuyết trắng rét giá ở Hoang Lang Dã, nhớ có kẻ đưa cho y thịt người để ăn thay cơm.”

Như bà bà chậm rãi đón lời,”Y thực sự rất giống tướng quân, nhưng…” Bà lão vẫn không nói lý do, ”Chuyện năm xưa lão không được rõ, cũng không biết vị đan sĩ kia đã làm gì với tướng quân, nhưng tướng quân năm xưa…” Giọng bà lão thoáng khựng lại,”Là kẻ sống trên lưng ngựa, tuyệt không lơi lỏng, vĩnh viễn nhìn về phía trước.”

Bà ta đã già, giọng nói rời rạc và khàn đục,”Ngài ấy vĩnh viễn không bao giờ làm hoà thượng.”

Giọng bà ta già nua đến vậy, nhưng từng câu từng chữ tựa như một vòng bánh xe mà trục xe gỉ sét đã trăm năm, không thể nào xoay chuyển.

Lục Cô Quang nhìn bà ta quái đản, lòng nghĩ đã già đến thế này rồi mà vẫn còn nhớ người ấy.

Bóng dáng người đó trong lòng người đàn bà sâu sắc và nồng nàn đến thế, được nhớ rõ đến thế, đến mức sau hơn nửa đời người… Cho tới khi bản thân đã bị tuế nguyệt mài mòn méo mó, mà vẫn còn nhớ hình dáng năm xưa của y.

Bà ta chỉ tin vào bóng dáng năm xưa của y, vì y đã chết.

Bà ta không mảy may nghĩ rằng, một khi đến bản thân cũng bị thời gian đằng đẵng bào mòn đến tận cùng, không thể mảy may giữ lại chút gì cũng dáng hình ngày trước, thì “người” không còn nhớ dù chỉ là một mẩu cỏn con chuyện cũ, trong cùng thời gian đó, liệu có phải đã sở hữu một năng lực khác hay không?

Lục Cô Quang nghĩ, Nhậm Hoài Tô là thi mị, y không nhớ chút gì về quá vãng, nhưng y đã trở thành một thi mị không hoàn toàn mất đi lý trí, được người đối đãi và bảo vệ bằng phương thức của con người… Cũng có thể chính vì như thế, y biến thành một “người” hoàn toàn khác trước, khác đến mức thân nhân bằng hữu năm xưa cũng nhận không ra…

Đó có lẽ không phải là chuyện xấu, nhưng đối với những con người cũ, ân nghĩa tình thù của dĩ vãng đều hoá hư vô, chỉ còn lại sự thật họ đã phụ rẫy nhau, và đã trắng tay.

“Bà là gì của y?” Nàng bỗng hỏi.

Như bà bà nheo mắt nhìn nàng, đáp bằng giọng đục ngầu,”Ngài từng cứu mạng ta, từng đồng ý với ta sẽ phong ta làm phu nhân tướng quân.” Thật bất ngờ, người đàn bà không hề che giấu, ngữ điệu ấy giống như đang khoe ra phần đáng tự hào nhất trong cuộc đời, dù đã già đến thế, mà vẫn chưa từng phai màu.

Lục Cô Quang nín lặng, một hồi lâu sau, nàng nhỏ giọng,”Nhưng cuối cùng y vẫn không cưới bà.”

Như bà bà mỉm cười, đặt bánh bao lên đầu giường, bà lão không muốn nói về năm xưa nhiều hơn nữa, loạng choạng lần ra ngoài.

Lục Cô Quang và Sở Thù Trân đều biết, trong câu chuyện của người đàn bà này, câu cuối cùng có liên quan đến tướng quân, là bà ta bị trục xuất khỏi phủ tướng quân, mãi mãi không gặp lại.

Chỉ vì từng nói lỡ một câu.

Thậm chí câu nói đó dường như cũng không có gì sai trái lắm.

Giữa đôi nam nữ từng ước nguyện phu thê, lẽ nào sự khoan dung cho một câu lỡ lầm cũng không có? Lục Cô Quang thầm nghĩ đàn ông như vậy nhất định nàng không thể thích, nhất định phải tự tay giết chết, cũng may Nhậm Hoài Tô thì khác.

Sở Thù Trân im lìm không lên tiếng, hàng mày thanh tú hơi chau. Lục Cô Quang thấy sắc mặt nàng ta khác lạ, bèn lạnh lùng vặn hỏi,”Sở cô nương, nghĩ gì đấy?”

Nàng ta đột ngột nhoẻn cười,”Đang nghĩ… lời Như bà bà có tin được hay không? Tin được mấy phần? Và còn…” Giọng nàng chùng xuống,”Đến khi ta già như vậy, liệu có còn ai đáng để ta thương nhớ hay không?”

Lục Cô Quang lộ vẻ khinh khi,”Bà ta chỉ nằm mơ mà thôi, mơ từ thời trẻ đến tận lúc già.”

Sở Thù Trân mỉm cười,”Được mơ lẽ nào không tốt hơn không được?”

Nhậm Hoài Tô từ đạo quán Vô Tướng trở về lầu Triều Châu, Cơ Nhị lại vắng mặt, y ngồi thiền một lúc, lầu Triều Châu người ra kẻ vào như nước chảy, nhưng không ai dám quấy rầy y. Toàn thân Nhậm Hoài Tô toả ra thứ khí tức thánh khiết bất khả xâm phạm, chỉ cần y ngồi xuống giữa đại sảnh tửu lâu, lập tức cả sảnh đường đều im phăng phắc, ai nấy nín thở cầm hơi, hệt như trước mặt là một ông Phật sống.

Y tĩnh toạ một lát rồi đứng đi, xoay người ra ngoài. Ngay khoảnh khắc chân y bước khỏi đại môn, đám thực khách sau lưng không hẹn mà cùng trút một hơi thở dài, lại bắt đầu xì xào bàn tán, nghị luận xôn xao.

Y đứng giữa đường cái, nhìn trên đường kẻ lại người qua, trông về đông lại ngóng về tây, đôi mắt ánh lên vẻ hoang mang. Y không biết phải đi đâu. Cô Quang bỏ chạy, y không lập tức đuổi theo giết bỏ, ấy là vì y không biết cách. Hiện tại đã có cách, lại không biết nàng ở đâu.

Y không đoán được nàng sẽ đi đâu, ý nghĩ của nàng biến hoá liên tục, không có nhà, cũng không có bạn bè, luôn một thân một mình lang thang trong những ngày trời mù hoặc khi đêm xuống, chẳng lúc nào mang theo tiền. Có lẽ sau khi đã thoát khỏi lầu Triều Châu, nàng sẽ không bao giờ trở lại nơi đó nữa, thậm chí vĩnh viễn không bước dù nửa bước vào thành Mậu Uyển.

Y chớp mắt, phải đi đâu tìm nàng đây?

Thân xác một người trong đất trời mênh mông, như cát lẻ rơi vào lòng biển, không cách nào tìm ra.

“Nhậm công tử.” Bên kia đường có người mỉm cười gọi,“Nhìn qua đây.”

Nhậm Hoài Tô nghe tiếng trông sang, chỉ thấy bên kia con đường ngõ chợ nhốn nháo người qua kẻ lại, một thiếu nữ vận váy xanh duyên dáng đứng kia, trong tay cầm một vật huơ huơ với y.

Y đột nhiên nghe trong lòng có thứ gì thắt lại, chợt lạnh toát, một cảm giác vô cùng khó chịu trào lên: Đó là quạt quỷ của Cô Quang.

Thiếu nữ áo xanh xoè quạt đánh xoạch, khẽ phe phẩy như một chiếc quạt bình thường, tươi cười nhìn y,”Đi theo ta.”

Bóng người nhoáng lên, Nhậm Hoài Tô thình lình xuất hiện trước mặt nàng ta, khiến thiếu nữ vừa quay đi giật cả mình, nàng ta quay đầu lại, cổ tay đã bị y tóm chặt,”Cái quạt này cô lấy đâu ra?”

Mạnh quá.

Cổ tay Sở Thù Tran suýt bị bóp nát, nếu nàng ta không phải là đệ tử danh môn, nội lực bất phàm, chỉ sợ cánh tay này đã phế. Liếc nhìn Nhậm Hoài Tô, Sở Thù Trân cười mỉm,”Ngươi nhân ra vật này?”

Nhậm Hoài Tô không trả lời, tiếp tục vặn hỏi,”Cô ấy đang ở đâu?”

Sở Thù Trân soi đi soi lại bàn tay đang tóm cổ tay mình, những ngón tay thon dài, màu da trắng tái, chỉ không biết là vì siết mạnh nên mới trắng tái, hay vốn đã trắng tái.”Nhậm công tử, ta nghe Cô Quang kể, ngươi cưới cô ấy vì điềm trời hiển lổ rằng nhân thế tội ác hoành hành sinh ra quỷ nữ, quỷ nữ đem vạn thánh linh hiến nhập vạc Cửu Thiên, sau đó nhân gian luân diệt, vạn quỷ đổ về. Ngươi thân là vạn thánh linh, để phá kết cục diệt thế, cho nên xả thân làm ác, tự nguyện giết vợ. Nếu đúng là như vậy, bất kể Cô Quang có tốt với ngươi đến đâu, ngươi đều phải giết cô ấy?”

Y vẫn không trả lời, không trả lời là mặc nhận.

“Cô ấy đáng chết như vậy sao?” Sở Thù Trân dịu giọng,”Nếu ta có một cách mới, ngươi không cần phải giết vợ để huỷ thánh khí cũng có thể phá kết cục diệt thế, ngươi có bằng lòng không?”

Y thoáng sững người, nàng nghe sức mạnh trên cổ tay lơi lỏng đi một ít, sau đó năm ngón tay lần lượt buông ra. Y nhìn nàng vô cùng chăm chú, cất giọng hỏi chân thành,”Là cách gì?”

Nàng ta có phần bất ngờ, Lục Cô Quang nói Nhậm Hoài Tô là một con cương thi vô tình vô nghĩa lãnh tâm lãnh diện, không có dù chỉ một chút nhân tính, nhưng y lại mở miệng hỏi như vậy, cũng không uổng Lục Cô Quang đem mình gả cho y.

“Giết chết quỷ nữ, hoặc phá huỷ vạc Cửu Thiên.” Nàng ta nhoẻn cười,”Đương nhiên khả thi nhất là đem thánh khí thiên tướng dẫn sang cho người khác, tìm một người nữa chia phần với ngươi, như vậy thánh khí không toàn vẹn, các ngươi đều không thể thành vạn thánh linh, nhân gian sẽ không rơi vào luân diệt.”

Y cơ hồ không hề do dự, chỉ thoáng cụp mắt, rồi lập tức gật đầu, một hồi sau, y hỏi,”Cô ấy thế nào rồi.”

Sở Thù Trân kinh ngạc nhìn y,”Ngươi đang quan tâm à?”

Y gật đầu, thần sắc thản nhiên, chẳng hề gợn vẻ áy náy, cũng không mượn cớ che đậy. Y thực sự đang quan tâm thương thế Lục Cô Quang cho nên y hỏi.

“Người” này cưới Lục Cô Quang, sau đó huỷ nát tim nàng, rồi lại dùng ánh mắt và giọng điệu cơ hồ vô cùng bình thản hỏi thăm ”Cô ấy thế nào rồi”.

Thi mị muốn giết ai cũng không có gì là lạ, điều lạ ở đây là y còn biết hỏi “Cô ấy thế nào rồi”.

Nàng nhìn Nhậm Hoài Tô quái gở, trầm ngâm rất lâu mới cất giọng thăm dò,”Ngươi… đang lo lắng vì cô ấy bị thương nặng… hay thấy tiếc nuối vì tới giờ cô ấy vẫn chưa chết?”

“Ý ta là, ta tin rằng cô ấy không có bạn bè như cô.” Y đáp,”Cô làm gì cô ấy rồi?”

Sở Thù Trân sững người, xoè quạt quỷ, che đi nửa mặt. Một hồi lâu sau, nàng ta nhoẻn cười,”Nhậm công tử thật là tinh ý… Sao ngươi biết ta không phải bạn cô ấy?”

“Cô ấy không có bạn.” Nhậm Hoài Tô đáp đều đều.

“Làm sao ngươi biết?” Nàng ta cười khúc khích.

“Ta biết.” Y không giải thích.

Sở Thù Trân chậm rãi quay đi, “Muốn biết ta làm gì cô ấy rồi, mời đi theo ta, chuyện cứu thế nghe ta sắp xếp, thong thả rồi bàn. Nhưng Nhậm công tử, là do ngươi tạo cơ hội cho ta, nay ngươi lại hùng hổ vặn hỏi… lẽ nào chỉ ngươi mới được phép làm hại Cô Quang, còn ta không được làm gì cô ấy hay sao? Như vậy không công bằng.”

“Ta làm vậy vì cứu thế…” Y đáp.

Sở Thù Trân ngắt lời y, nở một nụ cười tươi rói,”Bất luận ta đối cô ấy thế nào, cũng là vì cứu thế…”

Nhậm Hoài Tô cụp mắt,”Không giống nhau đâu.”

Nàng xếp quạt lại, đi thẳng về phía trước không quay đầu, vạt áo phất phơ như tiên,”Ta hiểu rồi, đúng là không giống nhau.”

Thực sự là không giống nhau, dù rất ngạc nhiên, nhưng Sở Thù Trân đã hiểu.

Lục Cô Quang ở nhà Như bà bà, Sở Thù Trân tất nhiên không làm gì nàng. Khi Sở Thù Trân dẫn Nhậm Hoài Tô vào quầy bánh bao, có cố tình để ý phản ứng bà lão, Như bà bà ngước đôi mắt nhập nhèm nhìn lướt qua Nhậm Hoài Tô, vẫn gà gật ngồi yên sau cái lồng hấp của mình, cứ như thể y thực sự chỉ là người qua đường.

Y thực sự không phải là Nhậm tướng quân ư? Sở Thù Trân âm thầm hoài nghi, Như bà bà là người gần gũi nhất với Nhậm tướng quân năm ấy, ý kiến của bà ta tuy trái ngược với những gì được thấy trước đó, nhưng nàng vẫn phải để tâm.

Đó là năng lực cần có của một kẻ trí điềm tĩnh.

Lục Cô Quang vẫn đang nằm trên giường Như bà bà, thịt da đã lành lặn, nhưng xương cốt bị trọng thương vẫn còn đau đớn, trái tim bị xoáy vỡ không biết có mọc lại hay không. Tóm lại, chính nàng cũng không biết hiện giờ mình có tim hay không tim, và cũng không quan tâm.

Nàng không chết, sự thực này không chỉ gây chấn động đối với Nhậm Hoài Tô và Cơ Nhị, mà còn chấn động cả chính nàng. Từ bé nàng đã biết mình là quái vật, nhưng không biết khoảng cách giữa mình và người thường lại xa xôi đến thế. Nàng đột nhiên cảm thấy có chút thông cảm với những trưởng lão và tộc nhân ngày xưa từng muốn thu phục mình làm quỷ để sai phái… Một thứ dị hợm và đáng sợ đến vậy, dù có vẻ ngoài giống loài người, nhưng ai biết được bản chất là gì?

Thế nhân cho rằng nàng là yêu nữ, thực ra không sai; Nhậm Hoài Tô nhận định nàng “tội ác tày trời”, chỉ là ‘một tính mạng’, một tính mạng có thể biến mất bất cứ lúc nào , thực ra… cũng không hẳn đã sai.

Có lẽ kẻ sai là chính nàng? Sai vì thăm căn cố đế để nàng coi mình là người, cho nên những lúc đón nhận địch ý đều trở nên phẫn nộ và bất cam, luôn cảm thấy mình không đáng bị đối xử như vậy, nhưng xưa nay chưa từng xét lại trong mắt những người khác mình rốt cuộc là gì..

Cho nên nàng đã mắc sai lầm, sai lầm vô cùng. Nàng từng mưu đồ tiêu diệt một thi mị chưa tỉnh giấc để bảo tồn nhân gian; nàng từng ngông cuồng muốn duy trì lý trí của Nhậm Hoài Tô, vĩnh viễn không để y nhớ ra chân tướng; nàng từng tưởng rằng nhân gian bất diệt là đúng, là hợp lẽ; nàng từng thương hại và cmar thông với vạn vật chúng sinh vô tri sắp phải hôi phi yến diệt theo thế giới.

Nàng khinh! Chúng sinh ở cõi nhân gian và nàng vốn không cùng đường, chúng sinh và nàng luôn là thiên địch!

Chỉ có thế giới của vạn quỷ mới là bến bờ của nàng ư? Nàng nằm trên giường, vô cùng yên tĩnh.

Cánh cữa kẽo kẹt mở ra, có một người chậm rãi đi vào, tiếng bước chân vô cùng quen thuộc. Nàng biết Sở Thù TRân là người trong bạch đạo, vào những lúc thế này người trong bạch đạo ưa thích nhất cũng hệt như Nhậm Hoài Tô, cứu thế. Cho nên đương nhiên Sở Thù Trân sẽ đi tìm Nhậm Hoài Tô, cho nên khi thấy Nhậm Hoài Tô đột ngột bước vào từ khung cửa, nàng không hề bất ngờ.

Nàng ngoảnh lại, sắc mặt Nhậm Hoài Tô phẳng lặng, bình thản như thể một kiếm đâm xuyên ngực nàng chỉ là một giấc mộng dữ, một ảo giác mà nàng ngủ thấy, thực khiến nàng buồn cười,”Ngươi tới rồi?” Nàng lạnh nhạt, giọng điệu vẫn rất bình tĩnh.

Y gật đầu, phong thái đoan chính, vững vàng như núi,”Cô cảm thấy thế…”

Nàng thậm chí không thèm nghe nốt chữ “nào”, “Sở Thù Trân gọi ngươi tới giết ta ư? Lẽ nào cô ta đã tìm ra cách giết một con yêu quái như ta trong mớ sách ở Quân Thư các?”

Y ôn tồn đáp,”Sở cô nương nói, cô ấy biết một phương pháp chia sẻ thánh khi, có thể phá trừ vạn thánh lunh, như vậy ta không cần phải…”

Nàng thình lình nổi cơn tam bành, ngồi bật dậy trên giường,”Không cần phải giết ta nữa? Lúc ngươi giết ta liệu có mảy may thương xót? Giờ không cần giết ta nữa, ta là đồ bỏ đi rồi, ngươi lại đến đây trưng ra bộ mặt đó? Lẽ nào ngươi nghĩ ngươi huỷ tim ta, giờ đến tuyên bố không cần giết ta nữa tức là đã ban cho ta một ơn huệ to lớn lắm, ta nên xúc động tới rơi nước mắt? Nhậm Hoài Tô, ngươi đừng hiếp người quá đáng! Nếu các nguơi tự phụ rằng có khả năng cứu thế, vậy tự đi mà cứu, cút thật xa cho ta, yêu ma quỷ quái như ta không liên quan gì đến các ngươi hết!”Nói đến khi kích động, trước ngực đau quặn, nàng thở dốc, sắc mặt trắng bệch, lảo đảo như sắp ngã.

Một bàn tay khẽ vỗ lưng nàng, một luồng nội lực êm dịu trút vào, nàng bực bôi và buồn nôn, vô cùng hư nhược, chợt cổ tay ai đó đưa ra trước mặt nàng, Nhậm Hoài Tô ôn hoà nói,”Uống đi.”

Nàng thoáng sững người, vốn muốn đẩy ra, lại thình lình nảy sinh ác ý, tóm lấy cổ tay y, hằn học cắn phập xuống.Sắc máu trên gương mặt Nhậm Hoài Tô nhanh chóng biến mất, nàng điên cuồng uống máu y, đây là máu thi mị, đây là dòng máu nanh ác mạnh mẽ nhất trong trời đất, có thể giúp bất cứ loài ma vật nào tăng trưởng năng lực.

Cứu thế? Ngươi muốn cứu thế? Nàng khinh miệt nghĩ, ngươi lừa gạt ta, đâm ta một kiếm, nếu ta để ngươi yên ổn đi cứu thế, thì ta là con heo! Ngươi là thi mị, ngươi là vạn quỷ vương bẩm sinh tà ác, ta muốn ngươi thức tỉnh, muốn thấy gã hoà thượng điên mở miệng là cứu thế, một lòng đòi cứu thế tự thân thống lĩnh vạn quỷ, đốt cháy thế gian này thành tro bụi, thiêu từng người đến hôi phi yến diệt.

Đó là báo ứng mà ngươi nên có! Nàng lạnh lùng và nanh nọc nghĩ.

Nhậm Hoài Tô chừng như không hề nghĩ đến việc trong lòng nàng có ý định gì, y dùng bàn tay còn lại dịu dàng vuốt ve đầu nàng, thần sắc rất dịu dàng.

Sở Thù Trân đứng ở cửa, khẽ thở dài,”Nhậm công tử, Cô Quang không sao nữa rồi, ngươi không cần chiều cô ấy như vậy.”

Lục Cô Quang càng ra sức cắn cổ tay Nhậm Hoài Tô, y cũng không giãy ra, vẫn xoa đầu nàng mặc nàng uống máu,”Sở cô nương, về phương pháp chia sớt thánh khí, cô đã có manh mối nào hay chưa?”

“Có.” Sở Thù Trân lấy ra một cuốn sách giấy đã ngả vàng từ ngực áp,”Theo như sách này ghi lại, sáu mươi năm trước đã có người thi triển phép chuyển dời thánh khí, chỉ cần tìm được một người có sinh thần bát tự và thể chất tương đồng với bản thể làm nơi gán, thì thánh khí trời giánh có thể chuyển dời.”

Lục Cô Quang buông cổ tay Nhậm Hoài Tô, nàng đã ăn no,”Lẽ nào sáu mươi năm trước cũng từng có người được nhận thánh khí trời giáng?” Nàng từng tận mắt trông thấy tinh hoa nhật nguyệt ngưng tụ, đó là sức mạnh to lớn đến mức nào mới có thể gột rửa quỷ khí của thi mị, tịnh hoà y trở thành không khác gì người thường?

“Phép này không khó, điểm quan trọng ở đây là khiến linh khí đất trời khi giáng thế không phân biệt được hai người, từ đó khiến linh khí chia đôi, khó là ta phải tìm được một người có cả sinh thần bát tự và thể chất tương đồng với y.” Sở Thù Trân trầm ngâm,”Mà cái gọi là ‘tương đồng’ ấy không thể nhìn ra bằng mắt thịt… Hơn sáu mươi năm trước đích xác có người từng nhận linh khí trời giáng, trong sách đều có ghi.”

“Ai?”Lục Cô Quang cau mày, ”Y sao?” Nàng trỏ Nhậm Hoài Tô.

Sở Thù Trân ho khục một tiếng,”Sách chép rằng có hai người, cùng làm phép, hai người chia đôi thánh khí.”

Lục Cô Quang ngạc nhiên hỏi,”Chuyện này thực sự từng xảy ra? Sáu mươi mấy năm trước cũng từng có kiếp nạn diệt thế trời giáng thánh khí? Và có người dùng cách chia đôi thánh khí thoát được?”

Sở Thù Trân gật đầu,”Phải, điềm trời năm xưa giống hệt bây giờ, nhưng đã có cao nhân làm phép chia đôi thánh khí tránh khỏi tai kiếp.” Nàng ta lật sách, đọc rất kỹ một dòng,”Năm xưa, những người chia sẻ thánh khí là tướng quân che mặt, và một thiếu niên họ Thẩm.”

“Thiếu niên họ Thẩm?” Lục Cô Quang uống máu Nhậm Hoài Tô xong nghe toàn thân thư thái ấm áp, một luồng sức mạnh khó tả cuồn cuộn chảy trong người nàng, tâm trạng đột nhiên tốt hơn,”Nếu đến nay y còn chưa chết, có lẽ sẽ biết được năm xưa cao nhân nọ thi phép chia sớt thánh khí thế nào, đấy là cách cứu thế giới mà ngươi tìm được?”

Sở Thù Trân mỉm cười,”Thiếu niên năm ấy họ Thẩm, tên Thẩm Chiên Đàn, là biểu đệ của Ninh hoàng hậu, miễn cưỡng có thể coi là hoàng thân quốc thích. Nhưng người này từ bé theo mẹ để tóc tu hành, dù là hoàng thân, nhưng lớn lên trong chùa Liễu Vân, nghe nói phẩm hạnh đoan chính, diệu ngộ Phật pháp, năm ấy là một cư sĩ tu tại gia có tiếng.”

“Cư sĩ?” Lục Cô Quang nhíu mày,”Cư sĩ là cái gì?”

Sở Thù Trân biết nàng lang thang từ nhỏ, đọc sách không nhiều, bèn bình thản đáp,”Cư sĩ là tín đồ không xuất gia, tu Phật ở nhà.“

Lục Cô Quang không mấy để tâm,”Vậy kẻ đó đã chết chưa?”

“Người này sau khi chia sớt thánh khí với tướng quân che mặt thì thất tung.”Sở Thù Trân đáp, đưa mắt nhìn Nhậm Hoài Tô, nghe tới ba chữ “Thẩm Chiên Đàn”, y không có phản ứng gì khác lạ.

Lục Cô Quang cười nhạt,”Người đã mất tích rồi, Sở cô nương nói nhiều đến đâu cũng chỉ là lời thừa, người sống trên đời vô số, nếu ai cũng trí tuệ như hai người, cứu thế giống hai người, chả trách nhân gian tuyệt diệt.” Nàng đổ người xuống giường, nói đều đều,”Ta nghĩ kỹ rồi, ta là yêu ma quỷ quái, không nằm trong chúng sinh, nát tim cũng không chết, vậy nhân gian có diệt hẳn ta vẫn không sao… Nếu đã như vậy, ta sao phải mong nhân gian này bất diệt? Ha ha ha…” Nàng bật cười,”Nhậm Hoài Tô, ngươi giết không được ta, Sở Thù Trân ngươi tìm không ra Thẩm Chiên Đàn, xem ra chẳng bao lâu sau cõi người này sẽ hôi phi yến diệt, hoá thành hư vô, vậy có gì không tốt? Ta vô cùng mong đợi ngày đó đến, vô cùng mong đợi được trông thấy bộ mặt khi ấy của các ngươi…”

Ngón tay Nhậm Hoài Tô thoáng cựa, nhưng rồi dừng lại,”Cô Quang…”

“Ngươi câm miệng!” Nàng quát,”Ra ngoài!”

Y đứng yên không nhúc nhích, Sở Thù Trân thở dài,”Nhậm công tử, chúng ta ra ngoài nói chuyện.”Nàng ta bước ra trước.

Nhưng Nhậm Hoài Tô vẫn không di động, nhìn Lục Cô Quang ôn hoà,”Chúng siinh bản khổ, lục đạo gian nan, mỗi người đều có điều chiếm hữu, mỗi người đều có điều nợ nần, mỗi người đều có điều ân đức, cô há có thể mong nhân gian tuyệt diệt, hoá thành hư vô?”

Lục Cô Quang xoay lưng về phía y,”Ta không phải chúng sinh, cũng chẳng trong lục đạo, ta có mong nhân giang tuyệt diệt hay không thì liên quan gì đến ngươi?”

“Cô là vợ ta.” Y ôn tồn nói.

“Ngươi đi chết đi!” Nàng trả lời rất lưu loát,”Ngươi không nỡ nhìn chúng sinh và lục đạo của ngươi chịu khổ, không nỡ để họ tuyệt diệt, nhưng ngươi nhẫn tâm lấy mạng vợ ngươi, để vợ ngươi hôi phi yến diệt hoá thành hư vô? Hoài Tô đại sư trách trời thương dân, từ bi bác ái của ngươi Lục Cô Quang không nhận nổi, từ giờ trở đi, chúng ta một đao đoạn tuyệt, không can hệ gì với nhau nữa!” Nàng thậm chí không ngoảnh đầu lại,”Nếu đã không cần giết vợ, ngươi cũng không cần miễn cưỡng cưới ta, ta không phải vợ ngươi.”

“Cô Quang…” Y dấn tới một bước,”Nhát kiếm đó, là ta sai rồi.”

Nàng sững người, vội ngoảnh lại.

Y còn biết nhận sai? Chỉ thấy Nhậm Hoài Tô sắc mặt trầm tĩnh, vô cùng nghiêm trang,”Ta chưa từng nói rõ với cô ta cưới cô là để giết cô, đó là lỗi của ta.” Nàng đang muốn nổi giận, lại nghe y nói tiếp,”Trước khi quyết ý giết vợ, chưa từng nghĩ tới việc còn có cách nào không cần lạm sát người vô tội hay không, đấy cũng là lỗi của ta.” Sắc mặt nàng âm trầm, lạnh lùng hỏi tiếp,”Còn gì nữa?”

“Còn có…”Y tiếp lời,” Ta nói cô giết người quá nhiều, tội ác tày trời…” Hơi khựng lại, y ôn tồn nói,

“Ta ngẫm nghĩ nhiều lần, cô…”

Y lại ngập ngừng.

Nàng trừng y,”Ta làm sao?”

“Có lẽ… có lẽ cô không như vậy, chỉ là ta hy vọng vậy.” Y đáp.

Nàng cau mày,”Là ý gì?”

Y cúi đầu,”Không có ý gì.”

Nàng ngẫm nghĩ, rồi bật cười nhạt, “Ngươi tới để xin lỗi? Nhậm công tử, Hoài Tô đại sư, ngươi thật là quý nhân hay quên…” Nàng lạnh lẽo nhìn y, y hơi cúi đầu, nàng không thấy rõ thần sắc,”Ngươi không đâm ta một kiếm, mà là hai kiếm.”Nàng trỏ ngực mình,”Kiếm thứ nhất ta hiểu ý ngươi rồi, ngươi sốt ruột muốn cứu thế, ngươi đại công vô tư, ngươi chỉ là hay quên mà thôi, không lừa ta… Nhưng kiếm thứ hai ngay sau đó ngươi đã huỷ nát tim ta, đó là ngươi tính toán không kỹ hay ngươi nóng lòng muốn làm cho xong chuyện?” Nàng ôm ngực, chừng như vết thường lại bắt đầu đau quặn như đêm hôm ấy,”Ngươi vốn mưu đồ đã lâu, chỉ hận ta không chết!”

Y bị mất máu, sắc mặt trắng bệch, nghe nàng lớn giọng trách móc, mặt càng tái đi, không chút huyết sắc, gượng gạo rất lâu, chỉ nói,”Ta xin lỗi.”

“Ngươii đi đi!”Nàng không muốn nhìn thấy y nữa, đợi vết thương khỏi hẳn, nàng sẽ lập tức rời đi, tìm một nơi an thân lập mệnh đợi thế gian này luân diệt, không bao giờ… không bao giờ gặp lại y nữa.

Kẻ này vẫn chưa biết mình là thi mị, chính y mới là uy hiếp lớn nhất đối với nhân gian. Sở Thù Trân muốn nắm nàng trong tay, chẳng phải vì muốn trói chân Nhậm Hoài Tô ư… Bất luận Nhậm Hoài Tô muốn giết nàng hay cứu nàng, bất luận y là thi mị hay là “người” chưa thức tỉnh, nắm chặt nàng rồi, Sở Thù Trân mới có thể thao túng Nhậm Hoài Tô.

Không ai biết nuốt Huyết Lưu Hà sẽ giết chết thi mị, nhưng có lẽ Sở Thù Trân biết. Nàng ta nom nhỏ tuổi yếu ớt, nhưng là một kẻ thông minh tột đỉnh, kiến văn rộng rãi, tâm tư tinh têm cho nên mới quấn lấy, không cho nàng đi. Hoặc Sở Thù Trân còn nắm được vài bí mật khác, khiến nàng ta rất có lòng tin với việc chia sớt thánh khí.

Việc chia sớt thánh khí này, giữa Nhậm Hoài Tô và Thẩm Chiêu Đàn năm xưa, nhất định đã xảy ra những chuyện không ai biết, trực giác cho nàng hay ấy tuyệt đối không phải là chuyện tốt.

“Cô Quang…”Y vẫn dịu dàng gọi nàng,”Hãy tin ta, thế gian này có những điều đáng để quý trọng, đừng vì sai lầm của ta mà mất lòng tin với bản thân, với nhân thế.”Y nói chậm lại, vô cùng chân thành,“Cô là một cô nương thẳng thắn, chân thành dũng cảm, không giả dối với người khác bao giờ, đó là đức tính tốt đẹp…”

Bốp một tiếng, Lục Cô Quang vớ thứ gì đó ném thẳng vào người Nhậm Hoài Tô, vật ấy trúng ngay giữa trán y, một dòng máu uốn lượn chảy xuống, nàng quát lớn,”Mặt dày mày dạn! Người cút ra ngoài cho ta!”

Nhậm Hoài Tô đón lấy vật bị nàng ném tới, đó là một tấm lệnh bài.

Ly thương lệnh.

Y nhìn tấm lệnh bài, máu tươi rỏ xuống, nhuốm đỏ hai chữ cổ được khắc phía trên, khiến nó trở nên dữ tợn.

“Đây là…” Y thì thào hỏi,”… Ly thương?”

Nàng giật mình, chợt nghẹn lại không biết nói gì. Dù vừa rồi nàng muốn hằn học vạch rõ y thực ra không phải là người, mà là thi mị, muốn y thức tỉnh, để xme y tự tay huỷ diệt nhân gian, nhưng nhìn gương mặt vô cùng nghiêm túc và một long một dạ muốn cứu thế ấy, nàng lại không tài nào mở miệng… Cũng mơ hồ cảm thấy, dù có nói hoà thượng điên này cũng sẽ không tin.Nhưng… y không tin, không có nghĩa là y không thể tự nghĩ ra.

Nói không chừng sẽ có lúc y sẽ tự nhớ ra mình là tướng quân che mặt, là loài thi mị từng gánh chịu mọi nỗi thống khổ, là kẻ muốn đồ sát thiên hạ.

Không hiểu vì sao điều đó làm nàng căng thẳng đến thế, nhìn Ly Thượng lệnh, môi mấp máy, nhưng không biết nói gì.

Chợt, Nhậm Hoài Tô đang cúi đầu nhìn Ly Thương lệnh bỗng vuột ra một tiếng cười nhạt,”Ha!”

Toàn thân nàng hốt nhiên lạnh toát… Chỉ thấy Nhậm Hoài Tô không ngước lên, chừng như cố ý muốn tránh ánh mắt nàng, khẽ bật cười, nói bằng thứ giọng âm nhu mà ác ý,”Tân hôn có vui không?”

Sắc mặt Lục Cô Quang trắng bệch, gã Nhậm Hoài Tô nọ vẫn duy trì tư thế cứng nhắc, âm trầm mà gian xảo,”Hoà thượng yêu cô không?”

Nàng nín lặng không đáp.

“Ha ha ha ha ha….” Y cười khùng khục, ném trả Ly thương lệnh cho nàng,”Nhưng ngươi yêu y, ta biết.” Từ đầu tới cuối y không hề nhìn Lục Cô Quang dù chỉ một thoáng, luồng khói đen dày đặc bốc lên từ đất, y tan biến khỏi căn phòng.

Hoà thượng yêu cô không?

Nhưng cô yêu y, ta biết.

Đó là những lời tàn nhẫn đến mức nào, “y” lại xuất hiện, “y” lại muốn mang Nhậm Hoài Tô đi? Nàng sợ khiếp vía, tiếng cười của y rét giá đến thế, lời nói của y sắc bén đến thế… bén nhọn đến mức nàng hoài nghi những bất hạnh nàng phải chịu chẳng qua chỉ là trò chơi y đã sắp xếp sẵn mà thôi.

Như dấu vết lời nguyền từng bước dần hằn rõ…


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.