Công Lý Thảo Nguyên

2



Tôi cũng đoán thế mà!

Cơ thể nạn nhân đổ vật xuống? Hay những kẻ sát nhân đã giữ hai chân anh ta xoạc rộng để có thể cắt của quý của anh ta?

“Có nhiều thủ phạm,” cô nhận xét thành tiếng cho những người còn lại trong nhóm cùng nghe. “Theo tôi thì ít nhất là ba. Các nạn nhân không hề bị trói. Nếu hai người còn lại không bị đe dọa khống chế thì khi người đầu tiên bị sát hại, hẳn họ đã phản ứng. Các nạn nhân đã bị hành quyết lần lượt từng người một mà không thể tự vệ. Hành động tra tấn và cắt xẻo cơ thể nhiều khả năng diễn ra sau khi họ đã chết. Không thể cắt xẻo một nạn nhân không bị trói theo cách như vậy. Ngay cả khi đe dọa bằng súng. Song việc này còn cần kiểm tra lại…”

Người Trung Quốc thứ hai là một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi tuổi, nhỏ người, hơi béo, hơi hói, với hàm răng và bộ móng khó coi. Xác người này đã ngã vật xuống chân chiếc ghế bị lộn ngược, nằm ở một tư thế còn tục tĩu hơn nạn nhân thứ nhất. Ông ta nằm ngửa, hai chân gập lại, gót chạm nhau, đầu gối chìa ra, phần giữa bụng dưới bị cắt xẻo và bê bết máu.

Oyun phải khó khăn lắm mới rời mắt được khỏi vết thương này. Xác người đàn ông Trung Quốc đột nhiên chỉ còn là một cái xác. Ông ta gần như đã mất đi một phần danh tính của mình, như thể bộ phận sinh dục đại diện cho ít nhất một nửa bản thể của chúng ta. Phải chăng khi cắt bộ phận sinh dục của nạn nhân, những kẻ sát hại họ đã muốn, ngoài việc giết họ, xóa đi luôn một nửa con người trước kia của họ?

Nạn nhân thứ ba nằm sấp bụng ngay trên chiếc bàn gỗ. Hai cánh tay buông thõng hai bên, cằm cắm xuống mặt bàn, phần gáy vỡ nát. Hơi giống cách người ta trình bày những món thịt quay cả con, Oyun nghĩ rồi cố xua ngay ý nghĩ không chuyên nghiệp này ra khỏi tâm trí mình. Nạn nhân là một người đàn ông to con và béo hơn hai người còn lại, với hai bắp chân to mập và cặp mông béo tròn, vàng vọt và mềm nhẽo, ở giữa cặp mông này có một đoạn cán chổi gãy cắm vào.

Oyun đưa mắt nhìn quanh hiện trường vụ án để cố tìm nửa còn lại của cái chổi. Cô thấy nó dưới gầm bàn. Giống như với hai cái xác còn lại, những nhát cắt rạch chi chít chỉ là vết thương bề mặt không thể gây ra cái chết. Vả lại, tư thế của cái xác bị cắt xẻo cũng xác nhận giả thiết của cô. Sẽ thật đáng ngạc nhiên nếu người đàn ông Trung Quốc thứ ba bị đè sấp xuống bàn để tra tấn, sau đó bị kết liễu bằng một phát đạn vào trán. Oyun khó lòng hình dung nổi kẻ sát nhân quỳ gối xuống để bắn từ dưới lên một viên đạn vào trán nạn nhân đang nằm úp sấp của hắn. Hiển nhiên người này đã bị giết bằng một viên đạn vào đầu, sau đó xác ông ta bị lật lại và bị hành hạ

“Được rồi, nghe tôi nói một chút nào,” cô lên tiếng nói với những cảnh sát khác có mặt trong phòng. “Tất cả mọi người dừng lại và nghe tôi nói!”

“Ái chà, bây giờ thiên tài của chúng ta lại tự coi mình là Yeruldelgger chắc?”

“Ngậm miệng lại, Chuluum, và tốt nhất hãy căng óc ra mà nghe. Được rồi: tôi yêu cầu mọi người tiếp tục điều tra theo các giả thiết sau đây. Ba kẻ sát nhân hoặc nhiều hơn, giết nạn nhân rồi bạo hành sau khi họ chết, hai cách thức gây án khác nhau: máu lạnh, chính xác và quả quyết trong phần giết người bằng súng, bạo lực man rợ thậm chí không kiểm soát được trong những hành động rạch xẻo xác chết. Và cần thêm vào đó cách thức gây án thứ ba liên quan với một trong hai phương thức gây án trước: dàn cảnh theo kiểu nghi lễ, hay tìm cách làm người khác tin vào một nghi lễ, dựa theo biểu tượng trên trán các nạn nhân cũng như hành động cắt bộ phận sinh dục. Đương nhiên chúng ta không bỏ qua bất cứ hướng điều tra nào, nhưng hãy nhớ kỹ những điều này trong đầu.”

“Vậy thì theo cô chúng ta đang làm gì đây, thiên tài?” thanh tra Chuluum hỏi với giọng có phần xấc xược quá mức, cho dù anh ta không dám nhìn thẳng vào mặt người nữ đồng nghiệp của mình.

“Như mọi khi thôi, Chuluum: mỗi người cùng thu thập về hàng tấn dấu vết mà rồi sẽ phải mất vô số giờ để cố tìm ra một logic giữa chúng. Cuối cùng, sẽ có những người phải làm thêm vô số giờ để sắp xếp đống hổ lốn mà những người khác bỏ lại cho họ để về nhà xem tivi.”

“Cô muốn sao đây, thiên tài, đâu phải ai cũng có sở thích là ở lại làm muộn với Yeruldelgger.”

“Đồ…”

Tiếng chuông điện thoại di động chặn đứng cơn tức giận của Oyun. Là cảnh sát trưởng.

“A lô? Ông đang ở đâu?”

“Trên đường ở Ondërkhaan, tôi vừa đi qua sông Herlen. Tôi đang tới Arhust. Tôi sẽ về tới đó sau khoảng hơn một giờ nữa. Cô vẫn ở hiện trường vụ án đấy chứ?”

“Vâng.”

“Mọi việc thế nào?”

“Chuluum gây phiền phức cho tôi, vẫn như mọi lần. Nếu không tính chuyện đó thì vụ án quả là quái lạ. Thế còn ông, ông có gì?”

“Một đứa trẻ bị chôn cùng cái xe đạp ba bánh giữa thảo nguyên cách Jargaltkhaan ba mươi kilomet về phía Nam, trên con đường mòn chạy tới Delgerkhaan.”

“Khỉ thật, nghe chẳng hay ho gì. Mà nơi đó cực kỳ hoang vắng phải không? Một ngôi mộ hoang à?”

“Với một cái xe đạp ba bánh sao?”

“Ông tôi từng yêu cầu được chôn cất với con ngựa của ông…”

“Và gia đình cô đã làm thế à? Mọi người đã giết con ngựa để chôn nó với ông cụ?”

“Con ngựa đã chết trước ông. Ông tôi bắt chúng tôi hứa sẽ đào nó lên để chôn cùng!”

“Sao lại không chứ!” Yeruldelgger buột miệng. “Thế đám người Trung Quốc thì sao?”

“Ông phải quay về nhìn tận mắt trước khi Chuluum và đám hề của anh ta làm tanh bành mọi thứ.”

“Tôi đã xem sáng nay rồi, trước khi người ta gọi cho tôi vì cái xe đạp ba bánh.”

“Phải, nhưng ông cần quay về. Có những điều chỉ ông mới có thể hiểu được.”

“Oyun! Người ta đã gọi tôi vào lúc sáu giờ sáng vì mấy tay Trung Quốc, sau đó tôi lại phải đi ba giờ đường xóc ê mông vì cô bé có chiếc xe đạp ba bánh, và một quãng thời gian tương tự để quay về. Tôi mệt lử rồi! Tôi đâu còn hai mươi tuổi nữa. Hơn nữa, tôi còn phải đưa xác cô bé tới chỗ Solongo để khám nghiệm tử thi.”

“Vâng, nhưng dù sao ông cũng vẫn phải đến. Tôi cảm thấy vụ này rồi sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát. Nếu những người Trung Quốc khác xuất hiện, cuộc điều tra coi như đi tong. Chỉ cần ông qua chưa đến một giờ thôi. Chúng ta sẽ cử Chuluum mang cái xác đến chỗ Solongo, rồi sau đó tôi mời ông ăn tối.”

“Được rồi,” Yeruldelgger thở dài,. “nhưng kệ Chuluum đi. Tôi sẽ tự mang cái xác tới chỗ Solongo.”

“Vâng,” Oyun khẽ bật cười. “Tôi cũng đoán thế mà!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.