…chúng ta bắt đầu bằng việc tìm người phụ nữ!
Những người Trung Quốc tới trong đêm. Hai chiếc limousine lớn kính đen với đám vệ sĩ có vũ khí ngồi trong chiếc xe thứ nhất. Giám đốc nhà máy sợ chết khiếp, ngồi kẹt cứng trên băng ghế sau chiếc xe thứ hai, giữa hai đại diện đang bực bội của sứ quán. Yeruldelgger đã được một người cung cấp tin báo trước về sự xuất hiện của họ. Ông tới đợi trước cổng để ngăn họ vào bên trong. Tài xế chiếc xe thứ nhất dừng xe cách chân hai cảnh sát chưa đến một centimet và Oyun, cho dù đã lường trước chuyện này và quyết tâm không nhúc nhích, vẫn phải bật lùi ra sau một chút và văng ra một câu rủa. Yeruldelgger không nhúc nhích lấy một centimet. Ông quan sát hai tay vệ sĩ bước xuống chiếc xe thứ nhất rồi chạy tới mở cửa cho người đàn ông lớn tuổi và nhỏ người hơn trong số hai đại diện của sứ quán.
“Để chúng tôi qua!” người đàn ông bó chặt trong bộ đồ xấu xí cắt bắt chước kiểu Anh của ông ta ngạo mạn ra lệnh.
Ông ta có hai bọng mắt thâm quầng xệ xuống dưới đôi mắt đỏ ngầu và toả ra cả mùi nước thơm kiểu Đức lẫn mùi nước hoa kiểu Pháp. Yeruldelgger tự nhủ quý ông lùn tịt bụng phệ này đã buộc phải gấp gáp chỉnh trang lại mình từ một tối yêu đương để lao tới đây. Bởi thế mà ông ta bực bội. Còn về phần ngạo mạn, thì đơn giản vì đó là một người Trung Quốc ở Mông Cổ.
“Để tôi qua!” ông ta nhắc lại, mũi chĩa ngang ngực cảnh sát trưởng.
“Không thể được, thưa ngài, đây là hiện trường một vụ án mạng!”
“Nhà máy này là lãnh thổ của Trung Quốc. Những gì xảy ra ở đây không thuộc quyền hạn của các ông!” vị đại diện sứ quán nổi cáu.
“Đây là nhà máy Trung Quốc trên lãnh thổ Mông Cổ,” Yeruldelgger đính chính lại,. “và ba người vừa bị giết tại đây. Việc này thuộc thẩm quyền của chúng tôi.”
“Anh chỉ là một thằng ngốc, một kẻ vô dụng,” người đàn ông Trung Quốc đáp lại. “Tất cả hợp đồng khai thác của các doanh nghiệp thuộc Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Mông Cổ đều kèm theo điều khoản trị ngoại lãnh thổ với những tội hình sự và hành động phạm pháp liên quan tới công dân Trung Quốc. Tôi ra lệnh cho anh để chúng tôi vào.”
Vẻ chắc chắn của nhà ngoại giao làm Yeruldelgger dao động. Ông chưa bao giờ nghe ai ‘ra lệnh’ cho mình về bất cứ điều gì. Và nếu vị cảnh sát trưởng có từng láng máng nghe nói tới điều khoản trị ngoại lãnh thổ này, thì ông cũng chưa bao giờ phải đích thân đối diện với nó trong các cuộc điều tra. Chính Oyun là người cứu viện cho ông.
“Xin lỗi, thưa ngài, nhưng danh tính ba nạn nhân vẫn chưa được xác định chắc chắn. Có thể một trong các thi thể không phải công dân Trung Quốc mà là của công dân Mông Cổ. Trong trường hợp đó, các thỏa thuận quy định rằng hiện trường vụ án vẫn thuộc quyền hạn của chúng tôi cho đến khi khẳng định được chắc chắn quốc tịch của nạn nhân.”
Người đàn ông kia rõ ràng không muốn làm việc với một phụ nữ, dù là cảnh sát. Ông ta đứng trước mặt Yeruldelgger để đối đáp như giữa hai người đàn ông, nhưng lập luận của Oyun đã thắng thế. Ông ta đành xuống nước.
“Thật không thể chấp nhận được. Tôi sẽ lập tức báo cho đại sứ của chúng tôi biết về chuyện này. Chúng tôi sẽ kháng nghị chính thức lên cấp trên của các người.”
“Xin mời ngài cứ làm như vậy,” vị cảnh sát trưởng đáp, lúc này ông đã quay lưng lại với đám người mới tới và quay trở vào trong nhà máy. “Đừng quên nhắc rằng họ đã chậm hai tháng lương của tôi và còn nợ tôi bốn mươi bảy ngày nghỉ phép.”
Hai chiếc xe quay đầu và đám tài xế cố làm lốp xe nghiến mạnh lên con đường đất. Họ chỉ làm sỏi văng đầy lên tấm pa nô lớn giải thích bằng tiếng Trung rằng nhà máy này giúp phát triển tích cực các nguồn tài nguyên mỏ của Mông Cổ.
Bên ngoài, có vẻ như đây là một nhà máy sản xuất gạch ngói phục vụ quá trình xây dựng các nhà máy Trung Quốc khác trong vùng. Nhà máy này có lẽ sử dụng vài trăm nhân công Mông Cổ, gồm cả phụ nữ và trẻ em, dưới sự kiểm soát của vài quản đốc Trung Quốc. Nhiều khả năng là ba người đàn ông bị xẻo mất bộ phận sinh dục trong căn phòng nhỏ được dùng làm ‘nhà ăn cho quản lý’ của họ.
“Tôi không hề biết về ngoại lệ của điều khoản trị ngoại lãnh thổ đó,” Yeruldelgger thừa nhận trong lúc nhìn Oyun.
“Cả tôi cũng không!” cô thú thực. “Và ông ta cũng chẳng biết. Nhưng trong lúc bọn họ kiểm tra lại, chúng ta có cả đêm nay!”
“Đợi đã, tôi đã nói với cô rồi đấy, tôi không có ý định ở đó cả đêm đâu!”
“Tôi biết, tôi biết!” cô gái trẻ nói đùa. “Ông đương nhiên phải đích thân trực tiếp mang cái xác đến chỗ Solongo. Tôi hiểu chứ.”
Vị cảnh sát trưởng không trả lời, và họ băng qua khoảng sân rộng tù mù đến khu lán nhỏ nơi có ba xác chết.
“Thế nào, một trong mấy cái xác không phải là người Trung Quốc à?” Yeruldelgger tò mò hỏi.
“Thế á?” Oyun ngạc nhiên bật cười. “Ai đã bảo ông thế?”
Vị cảnh sát trưởng dừng lại để nhìn cộng sự của mình, phá lên cười rồi khoác vai cô để cùng tới chỗ hiện trường vụ giết người.
“Oyun, cô không phải chỉ là thiên tài, cô là thiên thần hộ mệnh của tôi!”
Vào tới căn phòng nhỏ dùng làm phòng ăn kiêm phòng khách, hai cảnh sát lấy lại sự nghiêm túc cùng phản xạ nghề nghiệp của mình.
“Chúng tôi nghĩ thế này,” Oyun tóm tắt. “Có nhiều kẻ tấn công lẻn vào trong đêm. Ít nhất là ba. Không khó để vào trong nhà máy, nhưng còn cần tìm hiểu xem vì sao ba người Trung Quốc lại để mình bị bất ngờ. Những kẻ tấn công có vũ khí. Chúng khống chế nạn nhân và buộc họ phải cởi quần áo ra. Chúng tôi vẫn chưa rõ tại sao. Sau đó, ba người này lần lượt bị bắn hạ ở cự ly gần, không hề chống cự, nhiều khả năng là bị một vũ khí khác đe dọa. Các vết máu bắn ra cho biết hai người đầu tiên bị bắn hạ trên ghế của họ, còn người thứ ba trên bàn. Chúng tôi nghĩ nạn nhân cuối cùng này đã cố liều mạng để thoát khỏi số phận dành cho anh ta. Nạn nhân đã bị chặn lại, đè ngửa xuống bàn và bị kết liễu bằng một phát đạn vào trán như hai người trước. Chúng tôi biết được điều đó vì đã tìm thấy viên đạn trong thớ gỗ của mặt bàn. Tất cả đều rất có tính toán, được chuẩn bị chu đáo và thực hiện theo kiểu máu lạnh. Đến sau đó thì mọi thứ trở nên phức tạp. Nạn nhân thứ ba bị lật nằm sấp xuống bàn, rồi bị lấy một cái cán chổi gãy chọc vào hậu môn. Là trả thù hay hạ nhục sau khi chết? Hay là nghi lễ? Bạo dâm mất kiểm soát? Chúng ta vẫn chưa biết. Hai người khác bị cắt mất bộ phận sinh dục, theo những ghi nhận đầu tiên là do một kẻ thuận tay phải. Sau đó, một kẻ tấn công khác, nhiều khả năng thuận tay trái, rạch lên trán họ biểu tượng của quỷ Satan này. Rồi những kẻ tấn công cắt rạch các thi thể bằng dao thái thịt. Những nhát cắt chém cho thấy chúng do nhiều kẻ tấn công gây ra trên mỗi thi thể.”
“Chắc cô đã đoán ra câu hỏi của tôi,” Yeruldelgger cắt ngang.
“Tất nhiên: của quý của mấy người này biến đâu rồi?”
“Chính xác. Và chúng ta đã biết chưa?”
“Chưa, nhưng ông nhìn mấy bức tường xem. Kia kìa, ông thấy những tia máu, nhiều khả năng là do phát súng gây ra. Còn kia và kia, nhiều vết máu khác nhau, chắc hẳn là do những nhát cắt xẻo và cử động của những kẻ tấn công trong cơn phấn khích bệnh hoạn. Nhưng còn kia, kia và kia nữa, ông thấy gì nào?”
Tại những chỗ Oyun chỉ, Yeruldelgger để ý thấy những vết máu lớn bằng bàn tay kèm những tia bắn tóe như hình ngôi sao ra khắp xung quanh và vài vệt dài chảy thành giọt xuống dưới. Một trong các vết thậm chí trông còn như điểm bắt đầu của một vết trượt. Dưới chân tường, phía dưới mỗi vết, ở cuối các vệt chảy thành giọt, mặt sàn lát gỗ cũng đọng đầy máu.
“Ồ không!” ông thở dài. “Đừng nói vói tôi là…”
“Đúng thế đấy. Lũ khốn gây ra chuyện này đã đùa nghịch bằng cách ném của quý của mấy người Trung Quốc vào tường. Có thể chúng còn đùa bỡn bằng cách ném mấy thứ đó vào mặt nhau nữa!”
“Ôi, chết tiệt, không phải vậy chứ. Không phải vậy chứ, không phải ở đây, ở chỗ chúng ta!”
“Tôi hy vọng là tôi nhầm, nhưng tôi e rằng đúng là thế.”
“Phải, tôi cũng e là vậy. Mà cô đã tìm kiếm dấu vết hiện diện của phụ nữ chưa?”
“Của phụ nữ á? Vì sao?”
“Cô biết đêm qua là đêm gì với người Trung Quốc không? Đêm mồng bảy tháng Bảy.”
“Thế à? Vậy thì sao?”
“Ở Trung Quốc, lễ Thất Tịch là ngày lễ của các tình nhân. Bình thường thì vào ngày này, người vợ cần chứng tỏ tất cả các phẩm chất làm vợ với gã chồng chết tiệt khốn kiếp của cô ta. Nhưng khi gã chồng chết tiệt khốn kiếp xa nhà, lễ Thất Tịch với hắn là dịp truyền thống cho một cuộc truy hoan. Chẳng lẽ cô không ngửi thấy các loại nước hoa và mùi hoan lạc bao quanh ông bạn già từ sứ quán tới hay sao?”
“Ý ông là có thể mấy người Trung Quốc đã bị tấn công bất ngờ đang lúc truy hoan sao?”
“Sao lại không chứ? Điều đó có lẽ giải thích được vì sao bọn họ chẳng nghe hay nhìn thấy đám hung thủ đến. Có lẽ cũng giải thích luôn vì sao bọn họ trần như nhộng!”
“Nhưng nếu thế thì các cô gái đâu? Ông nghĩ họ có thể chính là kẻ tấn công ư? Nghĩa là mấy người Trung Quốc có thể đã rơi vào bẫy?”
“Sao lại không chứ? Suy cho cùng, bọn họ đã bị thiến, phải không nào? Đó chẳng phải hành động báo thù của phụ nữ sao?”
“Này, lời khẳng định có phần hơi phân biệt giới tính đấy! Hơn nữa chúng ta không tìm thấy manh mối gì theo hướng đó. Dù thế nào đi nữa, Solongo sẽ cho chúng ta biết có vết tinh dịch hay vết máu của ai khác ngoài ba người này hay không.”
“Phải, để xem sao…,” Yeruldelgger nói trong lúc đưa mắt nhìn một vòng lần cuối hiện trường vụ án.
Dường như ông để ý thấy một chi tiết dưới chân một bàn làm việc nhỏ nên bước lại gần. Ông quỳ gối xuống, thận trọng dùng đầu ngón cái và ngón trỏ nhặt thứ gì đó lên, rồi quay về phía Oyun mà không đứng dậy.
“Thế cái này là gì?”
Cô gái bước lại gần rồi cúi xuống nhìn qua vai ông.
“Đây là một lọn tóc đẹp mà gã Chuluum vô tích sự đáng lẽ phải thu nhặt lại như tang vật.”
“Chính xác,” Yeruldelgger vừa xác nhận vừa đứng dậy. “Những sợi tóc dài được chăm sóc cẩn thận, bị túm lấy nhổ bật ra cách nơi các nạn nhân bị giết hơn ba mét. Tôi nghĩ có ít nhất một phụ nữ ở đây và cô ta cũng đã tham dự cuộc vui. Tôi không hiểu bằng cách nào một trong các nạn nhân lại có thể nhổ lọn tóc này của cô ta. Nạn nhân duy nhất có thể đã chống cự đôi chút là người thứ ba ở trên bàn, và chỗ đó ở tận đầu bên kia căn phòng. Hoặc người phụ nữ đã có mặt từ trước khi thảm kịch xảy ra và lọn tóc là kết quả của một cử chỉ yêu đương quá thô bạo, hoặc cô ta có mặt khi thảm kịch xảy ra và trong trường hợp này, cô ta chính là nạn nhân. Vậy thì, hoặc xác cô ta đang ở đâu đó, hoặc chúng ta có một nhân chứng đã trốn thoát thành công. Dù thế nào đi nữa, sáng mai, chúng ta bắt đầu bằng việc tìm người phụ nữ!”