Không có bí tịch kiếm pháp, tại sao mình không sáng chế?
Nhiếp Vân khoanh chân ngồi dưới đất, bắt đầu suy diễn.
– Không đúng, không thể như vậy…
– Như vậy cũng không được…
Chỉ chớp mắt Nhiếp Vân đã tiến vào trạng thái thật đặc thù.
– Không có kiếm pháp, có thể tham khảo chùy pháp, phủ pháp! Dù sao đều dùng sức nặng làm chủ, có chỗ giống nhau…
Đột nhiên ánh mắt sáng lên, trong lòng Nhiếp Vân nhớ tới một bộ chùy pháp, bàn tay vừa lật đem trường kiếm cầm trong tay, nhẹ nhàng bổ xuống.
Hoa lạp!
Đá hoa cương như đậu hủ bị xé rách, vỡ ra một khe sâu bảy tám thước!
– Làm…làm sao có thể?
Thanh âm đá vụn văng tung tóe, làm Nhiếp Vân từ trong trạng thái tu luyện đột nhiên bừng tỉnh, nhìn chăm chú vào kiệt tác của mình, không nhịn được hoảng sợ.
Hắn đang ngồi cách vách đá khoảng bảy tám bước, bằng vào thực lực hiện tại dù dùng một thanh trường kiếm hoàng tộc thượng phẩm toàn lực đánh ra chỉ sợ cũng không thể lưu lại chút lỗ thủng trên mặt đá hoa cương!
Nhưng bây giờ lại thoải mái hoàn thành! Rốt cục sao lại thế này?
– Cảm giác vừa rồi thật giống như thanh Huyền Ngọc kiếm biến thành một bộ phận của thân thể, đem toàn bộ chân khí áp súc…
Cẩn thận nhớ lại cảm giác vừa rồi, Nhiếp Vân cầm trường kiếm lại bổ tới!