Công Lý Thảo Nguyên

74 Bố cũng thế, con gái yêu quý, tất nhiên là bố cũng thế!



Yeruldelgger quay lại xe, khó nhọc quay đầu, suýt thì để mất thăng bằng, rồi chạy xe xuống cho tới khi gặp đường chính. Ông rẽ vào con đường thẳng dẫn tới khu trại qua bãi cỏ để đảm bảo chắc chắn người ta sẽ thấy ông tới từ xa. Ông đậu xe sát khu hiên rộng, bình thản bước lên mấy bậc cấp, rồi hướng tới một trong những cánh cửa lắp kính lớn để đi vào khu trại. Ông băng qua tiền sảnh, phòng chơi billard, thư viện kiểu Anh, rồi bước vào phòng làm việc của Erdenbat hiện đang đứng đợi ông sau bàn làm việc của lão.

“Việc này quả là không thiếu phô trương,” lão thừa nhận.

“Việc gì cơ?” Yeruldelgger làm bộ ngạc nhiên.

“Việc thấy anh tới đây một mình, không có tiếp viện. Quả là giống anh!”

“Tôi tới bắt ông.”

“Anh biết rõ là tôi sẽ không để anh làm thế!” Erdenbat nói như thể đó là chuyện hiển nhiên.

“Thế thì tôi sẽ giết ông!” Yeruldelgger chốt lại.

“Anh biết rõ là chuyện đó cũng không thể, anh sẽ không làm thế!”

“Tôi tin là ông vẫn chưa hiểu những chuyện đã xảy ra mấy ngày gần đây,” cảnh sát trưởng vừa nói vừa rút súng ra chĩa vào lão già. “Mickey đã chết, Chuluum đang bị giam, Adolf đã bị bắt, và tôi đã giết Xăm. Và tất cả các manh mối liên kết giữa bốn vụ việc dẫn tới ông.”

“Bốn vụ việc?” Erdenbat bình thản làm bộ ngạc nhiên.

“Phải, cái chết của cô bé trong vụ tai nạn với gã Hàn Quốc được ông bảo vệ, vụ cưỡng dâm và sát hại bố mẹ cô bé mà Mickey đã không điều tra để không làm vỡ lở vụ tai nạn, và vụ giết hại mấy người Trung Quốc mà Chuluum và Adolf đã dính dáng vào.”

Yeruldelgger đoán được điều sắp xảy ra khi thấy ánh mắt hài lòng mà lão già hướng về phía sau lưng mình.

“Bỏ súng của ông xuống!” giọng nói cáu bẩn của Saraa vang lên sau lưng ông.

“À, Saraa,” Yeruldelgger đáp lại không chút hốt hoảng,. “bố đã biết là con ở đây…”

“Bỏ súng của ông xuống!”

“Đừng mong điều đó dù chỉ một giây,” ông nói, vẫn không rời mắt khỏi Erdenbat. “Bố tới để bắt Erdenbat hoặc giết lão nếu lão chống cự.”

“Giết ông ấy ư? Lại giết nữa à?” Saraa gắt lên sau lưng ông. “Ông muốn hủy hoại cả ông ngoại nữa sao? Chẳng lẽ ông không bao giờ chịu dừng lại? Ông đã quên danh sách những người bị ông hủy hoại rồi sao? Kushi, mẹ, tôi và giờ là Oyun, có thể cả Gantulga nữa!”

“Bố không giết ai trong số những người đó hết,” bố cô gái trả lời, vẫn hoàn toàn bình tĩnh. “Chính lão đã làm.”

“Ông nói láo! Ông ấy là ông ngoại tôi, là người thân duy nhất còn lại trong gia đình tôi. Ông ấy chưa bao giờ làm gì hại tôi, đã luôn có mặt vì tôi và bây giờ sẽ chăm sóc tôi thay ông!”

“À thế ư? Đẩy con vào tay Adolf, chuốc cho con say mèm để rồi hấp chín con từ từ khi còn sống, đó là cách lão chăm sóc con sao?”

“Ông lại tiếp tục nói láo nữa sao!” Ông nói dối!

“Lão đã làm thế, Saraa. Adolf đã quyến rũ con theo lệnh, để Erdenbat có thể thao túng con!”

“Thao túng tôi? Tôi ư? Ông còn hoang tưởng hơn tôi nghĩ đấy! Tôi trở nên không ra gì là nhờ ông đấy, ông còn nhớ không? Tôi chỉ là một con bé khốn khổ, một con nhóc nghiện ngập bị bố nó vứt bỏ giữa cuộc đời, vậy hãy nói cho tôi nghe vì sao Erdenbat lại phải thao túng một đứa con gái thối tha như tôi!”

“Lão thao túng con để gây áp lực với bố. Để buộc bố phải từ bỏ một cuộc điều tra!”

“Chết tiệt, tôi không tin!” cô gái trẻ vừa rít lên qua hai hàm răng nghiến chặt vừa vung vẩy khẩu súng ở đầu cánh tay. “Dù thế đi nữa, chính ông đã đem những điều đó tới với tôi! Tôi chính là người bị hành hạ, làm biến dạng, và chính vì ông mà người ta hãm hại tôi! Ông có hiểu những gì ông nói không? Ông chỉ nghĩ đến mình, chỉ luôn nghĩ đến mình! Những điều tai hại đều do ông gây ra, cho tất cả những ai ở quanh ông. Bỏ súng của ông xuống.”

“Saraa, bố sẽ không bỏ súng xuống.”

“Tôi thề là tôi sẽ giết ông nếu ông không bỏ khẩu súng đó xuống!”

“Không, con sẽ không giết bố đâu…”

“Tôi sẽ bắn, tôi thề với ông đấy!”

“Phải, con sẽ bắn, Saraa, nhưng con sẽ không giết bố!”

“Nhưng ông nghĩ mình là ai chứ! Erdenbat có lý, ông hoàn toàn điên rồi. Ông thực sự tin là tôi sẽ không dám bắn sau tất cả những gì ông đã gây ra cho những người tôi yêu quý sao? Sau khi ông giả vờ quan tâm đến tôi để rồi lại biến mất và gây ra cái chết của Oyun? Điều gì còn có thể khiến ông đủ ngạo mạn để tin là tôi sẽ không giết ông?”

Yeruldelgger vẫn không rời mắt khỏi Erdenbat, lão già đang theo dõi cuộc đối thoại giữa hai bố con ông với vẻ hài lòng. Tuy nhiên, đằng sau lưng mình, ông cảm thấy Saraa ngày càng trở nên kích động và tiến lại mỗi lúc một gần, chĩa súng vào giữa hai bả vai ông. Ông đổi giọng để chỉ thị cho rõ hơn.

“Hãy chỉ trả lời câu hỏi này thôi trước khi bắn, Saraa: ai đã đưa khẩu súng này cho con?”

“Erdenbat!” cô gái trả lời, ngạc nhiên trước câu hỏi.

“Hãy nói cho bố biết, ông ta đã đưa nó cho con khi nào?”

“Khi ông ngoại thấy ông tới. Ông ngoại biết ông tới để giết ông ấy. Ông ấy đã đưa súng cho tôi để tôi có thể tự vệ trước sự hoang tưởng sát nhân của ông.”

“Chỉ có điều ông ta đã lừa con, Saraa.”

“Lừa tôi? Thế ư? Và về cái gì? Có vẻ như không phải về ông rồi, vì chính ông là kẻ dùng súng đe dọa ông ngoại vào lúc này!”

Yeruldelgger nhận ra trong giọng nói của con gái ông chút dao động mà ông chờ đợi. Ông căng hết các sợi cơ đang chùng, kiểm soát nhịp thở, dồn trọng lực xuống bên chân trụ hợp lý và trả lời:

“Ông ta lừa con vì khẩu súng này chưa nạp đạn.”

“Cái gì?”

“Khẩu súng này vẫn chưa được nạp đạn, Saraa…”

Cô gái chỉ có thể có hai phản ứng. Bóp cò để chứng tỏ rằng súng có đạn, nhưng để làm thế cô phải có sẵn quyết tâm giết ông. Nói ra điều đó là một chuyện, nhưng thực hiện lại khó hơn nhiều. Và nếu đó chỉ là một cơn tức giận mù quáng khiến cô gái nổi nóng, có lẽ cô đã bắn ông mà không mất thời gian nói dài dòng. Phản ứng còn lại, đó là xem xét khẩu súng, ngạc nhiên, cố gắng tìm câu trả lời cho những lời bố cô vừa nói. Trong cả hai trường hợp, một người như Saraa, thiếu kinh nghiệm và đang xúc động, thế nào cũng đánh mất tập trung trong một hai giây.

Chỉ cần một giây để Yeruldelgger xoay người đoạt lấy khẩu súng, hất con gái văng xa ba mét trên sàn, rồi quay lại đối diện với Erdenbat, kẻ đến lượt mình đã rút súng ra. Lúc này, cảnh sát trưởng chĩa khẩu súng bên tay phải vào lão già đang chĩa súng vào mình, còn tay trái ông khống chế Saraa đang nằm dưới đất với khẩu súng ông vừa tước của cô gái.

“Bố biết lão quá rõ,” ông nói với Saraa. “Nhìn đây…”

Không rời mắt khỏi Erdenbat, ông giơ thẳng tay trái về phía con gái rồi bóp cò liền ba lần. Saraa kêu thét lên và co rúm lại đưa hai tay lên ôm đầu bất chấp tiếng kim hỏa lách cách đập vào buồng đạn trống rỗng.

“Ông đã bắn tôi!” cô gái hét lên. “Ông đã bắn tôi! Ông có thể giết tôi rồi! Nó có thể đã nạp đạn! Ông chỉ là một gã điên nguy hiểm, một gã điên giết người!”

“Bố không thể giết con được, Saraa, vì khẩu súng không có đạn, con thấy chưa?” ông vừa nói vừa bóp cò lần cuối mà không gây ra tiếng nổ nào. Bố biết quá rõ kẻ bệnh hoạn này, Saraa. Điều lão muốn, đó là con bắn vào bố. Lão chỉ muốn đúng cử chỉ đó, để ký ức về nó đeo đẳng chúng ta suốt cuộc đời, cả bố và con, rồi từ từ hủy hoại chúng ta. Tệ nhất, có lẽ lão hy vọng bố sẽ bắn con theo phản xạ. Cho dù con bị thương hay chết, ký ức về con sẽ ám ảnh bố đến chết…

“Lại là ông ư? Vẫn luôn là ông! Tôi sẽ chết, và vẫn luôn là ông đau khổ? Cho dù những gì ông nói có đúng đi nữa, tất cả chúng ta đều biết ông đã làm gì ông ngoại để ông ấy căm ghét ông đến thế. Ông đã để mặc cháu ngoại ông ấy chết, và đã làm con gái ông ấy phát điên. Em gái tôi và mẹ tôi. Nếu những gì ông nói là đúng, chúng cũng chẳng có gì quan trong. Tôi hiểu. Cả tôi nữa, tôi cũng sẽ báo thù một người như ông!”

“Thế thì không khó đâu,” Yeruldelgger bình thản trả lời. “Sau lưng bố, gài ở thắt lưng, còn một khẩu súng khác. Khẩu này nạp đạn rồi, con có thể tin bố. Hãy cầm lấy nó mà giết bố. Nếu con thực sự tin bố đã làm những gì con nói, vậy hãy lấy khẩu súng đó và giết bố đi!”

Saraa, kinh hoàng trước những gì vừa trải qua, từ từ đứng dậy và lại gần sau lưng bố mình. Vẫn tiếp tục chĩa súng khống chế Erdenbat, ông dùng một tay vén áo lên để con gái trông thấy khẩu súng và cầm lấy nó.

“Được rồi, giờ thì con có thể thực sự trả thù bố nếu đó là điều con muốn. Nhưng hãy cho bố thời gian để giải thích cho con biết hai ba điều.”

“Nếu ông hạ súng xuống!” cô gái trả lời khi đã lấy lại được chút tự tin.

“Nếu bố hạ súng xuống, lão sẽ giết cả hai chúng ta chính vì những lý do mà bố muốn giải thích với con.”

“Đừng nghe hắn, Saraa,” lão già liền lên tiếng. “Hắn sắp sửa đổ lên đầu ông những điều ông không hề làm để có cớ giết ông, và ông sẽ không để hắn làm thế đâu.”

“Có đấy, ông ta có thể nói, vì ông ta sẽ chết để trả giá cho những gì ông ta đã làm!”

“Erdenbat chính là thủ phạm của những tội ác bố đã nói. Cô bé bị chôn sống, ba người Trung Quốc, Oyun, lão đứng đằng sau tất cả những vụ đó, và có những bằng chứng vật chất trong tất cả các hồ sơ này.”

“Chẳng có bằng chứng vật chất nào chống lại ông hết, Saraa.”

“Có bằng chứng vật chất chống lại những kẻ có điểm chung là làm việc cho lão. Adolf, Mickey, Chuluum, Xăm…”

“Đó không phải là bằng chứng chống lại ta!” Erdenbat nhắc lại, đầy tự tin.

“Chúng sẽ chống lại ông khi bây giờ không còn những tay cảnh sát thối nát phá hỏng các cuộc điều tra nữa. Nhưng tất cả những việc đó, Saraa, lúc này bố hoàn toàn không quan tâm đến nữa. Chỉ có tội ác cuối cùng làm bố bận tâm…”

“À phải, ta quên mất,” già ngạo mạn châm chọc,. “còn một tội ác thứ tư nữa! Một tội ác ta đoán sẽ mang đến cho ta bất hạnh!”

“Tại sao ông không tung bi để biết nhỉ?”

“Tung bi?” Erdenbat ngạc nhiên, đầy bất ngờ. “Cái đó thì có can dự gì tới việc này? Tôi tưởng trái với tôi, anh không mê tín, trái ngược với tôi kia mà!”

“Saraa, bố sẽ di chuyển, nhưng đừng bắn vội mà hãy để bố cho con thấy một thứ…”

Yeruldelgger đi sang trái để buộc Erdenbat phải nhắm súng theo. Ông lại gần bàn làm việc, cầm lấy món đồ chơi bói toán để trên đó, và giơ lên cho Saraa thấy từ xa. Đó là một cái bát bằng gỗ quý rất đẹp, phần rìa bát được viền uốn vào trong. Saraa thấy trong cái bát có một con quay, và nghe thấy những vật gì đó rất nhẹ, giống như những hòn bi nhỏ, va đập vào nhau.

“Đây là trò chơi súc sắc phiên bản Nam Mỹ,” Yeruldelgger giải thích. “Con xoay con quay, và nó sẽ hất văng các viên bi nhỏ đi, những viên bi lại được rìa bát gạt trở lại vào trong bát. Một dạng con quay roulette. Trong lòng bát có đục tám cái lỗ nhỏ có đường kính đúng bằng các viên bi, với một giá trị được khắc dưới mỗi lỗ. Sau mỗi lần xoay con quay, người ta lại cộng giá trị từ các lỗ mà viên bi lăn xuống… Nhưng món đồ này lại khác. Nó đã được điều chỉnh theo kiểu Hàn Quốc. Thay vì các giá trị, người ta khắc bốn biểu tượng trên quốc kỳ Hàn Quốc: Càn – bầu trời, Khôn – mặt đất, Khảm – nước, Ly – lửa. Khi con cho bi lăn, tùy theo các biểu tượng mà chúng rơi vào, con đánh giá may mắn của mình. Vấn đề là ở chỗ, con thấy đấy, trong trò chơi Nam Mỹ, số bi là không quan trọng, vì người ta chỉ cộng số điểm với nhau. Ngược lại, để chơi trò bói toán theo kiểu Hàn Quốc, nhất thiết phải cần số bi lẻ để có thể luận giải kết quả dựa trên tỷ lệ giữa ít nhất hai yếu tố khác nhau. Con thấy trong món đồ chơi này có bao nhiêu viên bi, Saraa?”

Yeruldelgger biết ông đã bắt đầu thu hút được sự chú ý của con gái. Đã gạt bỏ được cơn giận dữ của cô. Đã buộc Saraa phải quay trở lại với những lập luận hợp lý. Ông biết mình có cơ hội để cứu con gái khi cô cúi xuống đếm những viên bi thay vì từ chối trả lời.

“Tôi thấy có hai viên bi,” cô gái đáp,. “một màu xanh lục và một viên hồng.”

“Phải, một viên xanh lục và một viên hồng, vậy là còn thiếu viên bi thứ ba, màu đỏ tía, tức là viên bi này! ông khẳng định rồi lấy từ trong túi ra cái túi ni lông nhỏ đựng hạt cườm Solongo tìm thấy.”

“Mớ vớ vẩn về bi và trò chơi này là cái quái gì hả!” lão già giễu cợt, nhưng cũng cảm thấy đủ lo ngại để đột ngột chĩa súng vào Saraa.

“Ông làm gì thế, ông ngoại? Sao ông lại chĩa súng vào cháu?” cô gái trẻ bối rối hỏi.

“Để làm điều lão vẫn luôn làm, Saraa ạ,” Yeruldelgger trả lời thay cho lão. “Tìm cách tấn công bố bằng cách hãm hại những người bố yêu quý.”

“Ông ngoại…,” cô gái khẩn khoản.

“Saraa, viên bi nhỏ này là bằng chứng cho thấy ông ngoại con đã giết em gái con,” Yeruldelgger tuyên bố trong khi vẫn chĩa súng vào Erdenbat.

“Vớ vẩn!” lão phủ nhận. “Hạt cườm này có thể rơi ra từ bất cứ đâu, kể cả sợi dây chuyền trẻ con.”

“Không, Erdenbat. Hạt cườm nhỏ này là hạt pha lê thuần chất được tạo màu bởi một kim loại cực kỳ hiếm,” Yeruldelgger giải thích. “Neodymium. Hai viên bi còn lại chắc chắn là pha lê được mạ có praseodymium và erbium. Cả ba đều là đất hiếm. Điều này có ý nghĩa gì với ông không?”

“Đó là món quà từ một người bạn Hàn Quốc…,” Erdenbat bắt đầu lên tiếng, có chút mất bình tĩnh.

“Tôi mặc xác!” Yeruldelgger cắt ngang. “Điều quan trọng là nó chứng minh rõ ràng mối nghi vấn rằng viên bi có nguồn gốc từ đây, từ chỗ ông.”

“Phải, có thể nó thuộc về bộ trò chơi này, thế thì sao?” Erdenbat khiêu khích và cố gắng chế ngự nỗi lo lắng của lão.

“Thế có nghĩa là, khi xem xét lại tất cả các bằng chứng vật chất trong hồ sơ cái chết của Kushi, khi lần lại từ đầu, chúng tôi đã tìm thấy hạt cườm này kẹt ở đế của một chiếc xăng đan con bé đi.”

“Khám phá mới hay ho làm sao! Kushi thường xuyên tới trang trại. Con bé có thể giẫm phải viên bi vào bất cứ lúc nào!”

“Chỉ có điều đôi xăng đan đó mới tinh, Erdenbat ạ. Đôi xăng đan còn mới tinh. Chính Uyunga, con gái ông, vợ tôi, mẹ của Kushi và Saraa, đã tặng cho con bé đôi xăng đan xinh xắn đó đúng vào buổi sáng hôm nó bị bắt cóc. Con còn nhớ chứ, Saraa? Con cũng có mặt ở đó khi chúng ta tặng đôi xăng đan đó cho em con, để em thật xinh xắn đi thăm ông ngoại…”

“Con còn nhớ,” Saraa lẩm bẩm, hoảng sợ trước khẩu súng lão già vẫn chĩa vào mình.

“Điều đó chẳng chứng minh được gì hết!” lão nổi cáu. “Con bé hoàn toàn có thể…”

“Giẫm phải viên bi ngày hôm đó chứ gì?” Yeruldelgger nói nốt cho lão. “Không thể nào. Chính ông đã bảo với chúng tôi là con bé không hề tới trang trại. Sở dĩ trong đế của xăng đan của Kushi có viên bi Neodymium này, là vì con bé đã có mặt tại trang trại sau khi bị bắt cóc. Nói cách khác, đây là bằng chứng cho việc ông bắt cóc con bé. Và sau đó ông đã giết nó.”

“Ông ngoại…” Saraa lại khẩn khoản, mắt ầng ậng nước.

Yeruldelgger đoán chừng Erdenbat sắp sửa bắn nhân lúc cơn bối rối làm mờ tầm nhìn của con gái. Phát súng của ông vang lên đúng lúc lão siết cò. Viên đạn ông bắn làm bàn tay lão già nổ tung, làm phát súng của lão chệch khỏi Saraa và hất văng khẩu súng của lão ra tận đầu kia căn phòng. Saraa bóp cò theo phản xạ và rú lên vì sợ. Cú giật làm cô gái sửng sốt, còn viên đạn cô bắn ra làm vỡ tan tành lớp kính của thư viện đằng sau lưng Erdenbat. Yeruldelgger nghe thấy tiếng bước chân chạy về phía phòng làm việc. Ông đón đầu gã vệ sĩ ngay khi gã băng qua cửa. Ông đánh trật khớp gối gã bằng một cú đá, rồi khi gã cố nhỏm dậy, ông liền đánh trật khớp vai gã bằng một cú thúc đầu gối. Tay cựu đô vật ngã lăn ra đất, gào lên đau đớn. Nhiều người nữa chạy vào phòng làm việc để ứng cứu, nhưng Yeruldelgger khiến đám này phát hoảng khi ông thúc giục họ chạy thoát thân khỏi cuộc đấu súng.

Ông lại kề súng vào má Erdenbat rồi dùng một tay kéo Saraa dậy, cô gái đã quỳ sụp xuống vì sợ hãi và xúc động.

“Đừng sợ, con gái yêu quý, bố đây rồi, đừng sợ.”

Saraa bám lấy ông như cô bé con kinh hoàng nép người vào lưng ông. Yeruldelgger liền ra lệnh cho lão già ngồi xuống bàn làm việc của lão và đặt hai tay lên mặt bàn.

“Chỉ cần nói cho tao biết vì sao thôi,” Yeruldelgger hỏi.

“Cái gì? Thế ra mày vẫn không hiểu gì sao? Đất nước này đã lấy đi của tao nhiều tới mức nó nợ tao mọi thứ! Tao đã trải qua cả tuổi trẻ trong các trại tập trung, trong tù, tao đã bị lưu đày tới địa ngục, so với chúng các trại cải tạo của Nga chỉ giống như khu cắm trại nghỉ dưỡng. Bọn chúng đã hủy hoại tất cả trong cuộc đời tao, gia đình tao, tuổi trẻ của tao. Chúng đã tra tấn tao, hạ nhục tao, chúng đã dìm tao xuống thành một con vật ghê tởm, đã dồn ép tao phải giết người để đào tẩu, giết người để sống sót. Tao đã ăn thịt các bạn tù chết, rồi đã tự tay giết nhiều người khác để ăn và sống sót. Không ai có thể hiểu đất nước này đã cướp đoạt đi bao nhiêu tự do và phẩm giá của tao, thế nên tao lấy của nó tất cả, mày hiểu chưa? Tất cả những gì tao muốn. Tao tận hưởng và tao có quyền làm thế! Ngày nay là các loại đất hiếm, mày nói đúng. Mười bảy nguyên tố hóa học đã trở thành thứ không thể thiếu cho mọi công nghệ mới. Sẽ không thể có động cơ gió, động cơ hybrid, pin năng lượng mặt trời hay các hợp kim mới nếu không có chúng. Trung Quốc chiếm tới chín mươi lăm phần trăm trữ lượng đất hiếm và vừa mới quyết định sẽ không xuất khẩu chúng nữa. Chúng sẽ tổ chức cái mà người ta gọi là ‘chủ nghĩa công nghiệp thiếu thốn’ theo đó nhu cầu đất hiếm sẽ mạnh đến mức giá cả thậm chí không còn là tiêu chí lựa chọn nữa. Tiêu chí lựa chọn sẽ là chính trị. Cho phép hay không cho phép nước này hay nước khác phát triển nền công nghiệp của mình. Vậy là phần trữ lượng đất hiếm còn lại trên thế giới sẽ trở nên có giá trị đến mức mày thậm chí không thể hình dung ra nổi. Thậm chí nước Mỹ còn không để lộ chút gì về trữ lượng trong tay để người ta không thể đầu cơ lợi dụng tương lai nền công nghiệp của họ. Còn tao, tao đã thu gom hàng nghìn héc ta đất có trữ lượng các nguyên tố đó ở đây, và tao đang nỗ lực để đất nước này thay đổi chính sách. Không có chuyện lũ Trung Quốc khai thác ở chỗ chúng ta thứ mà chúng từ chối xuất khẩu ra khỏi nước chúng. Đó là chính sách ‘láng giềng mới’ mà các nhóm gây sức ép của tao đã áp đặt với chính quyền. Giành lại các khu mỏ từ chính quyền rồi trao chúng cho những đối tác yếu hơn, đỡ tham lam hơn và nhu cầu cao hơn: châu Âu, Canada, Australia, Hàn Quốc… Tao đã thành công trong tất cả những chuyện đó, với triển vọng đáng giá hàng tỷ đô la chỉ trong vài năm, thì mày xuất hiện nhúng mũi vào chuyện làm ăn của tao. Và hôm nay, trong khi tao bảo vệ các đối tác Hàn Quốc và tống khứ đám Trung Quốc đi, mày lại cản trở kế hoạch của tao chỉ vì vài cái xác khốn khổ!”

“Làm sao ông có thể biện hộ cho mình theo cách đó chứ! Cô bé không can dự gì tới chuyện này cả, và mấy cô gái bị giết cùng những người Trung Quốc cũng thế!”

“Con bé là một tai nạn mà bọn tao chỉ đơn giản tìm cách im đi. Còn hai ả đàn bà đó chẳng là gì hết so với những gì việc khai thác đất hiếm sẽ đem lại cho đất nước này!”

“Thế còn trò dàn cảnh ghê tởm quanh mấy người Trung Quốc?”

“Đó là di sản Mông Cổ của chúng ta, Yeruldelgger, là di sản của chúng ta. Chúng ta đã thống trị một phần tư thế giới chỉ bằng sự kinh hoàng. Không phải nhờ vào văn hóa, nghệ thuật hay tư tưởng của chúng ta: tám thế kỷ sau, người ta chỉ còn nhớ về chúng ta qua sự kinh hoàng và hủy diệt mà chúng ta đã giáng xuống những nền văn hóa có trình độ cao hơn chúng ta nhiều. Chúng ta đã thắng chỉ vì thú tính hung hãn của chúng ta vượt lên trên lý trí khai sáng của họ. Chúng ta là đế chế nơi người ta luộc sống tất cả các tướng lĩnh thuộc quân đội em ruột mình trong bảy mươi cái vạc khổng lồ. Là dân tộc mà vì báo thù đã tàn sát một triệu người vô tội để khủng bố tinh thần những kẻ sống sót sau đó bị biến thành nô lệ. Là nước cộng hòa mà mới chỉ năm mươi năm trước đây thôi đã luộc chín những kẻ đối lập trong nồi hơi của đầu máy xe lửa. Mày và tao đều thuộc về nước Mông Cổ đó. Đừng có ai nuôi dưỡng ảo tưởng trên đám người du mục ngây dại vì nghèo khó và vì ngành du lịch như chúng ta trước đây. Tương lai của chúng ta nằm trong nỗi kinh hoàng và lũ Trung Quốc phải là những kẻ đầu tiên trả giá bằng máu!”

“Ông điên mất rồi, Erdenbat khốn khổ! Ông coi mình là ai vậy: Thành Cát Tư Hãn mới chăng?”

“Mày không hiểu gì hết, Yeruldelgger. Mọi chuyện đã vượt quá chúng ta. Chúng ta chẳng là gì hết trước lịch sử. Các cá nhân chỉ có quyền sống sót vì họ thuộc về một xã hội. Các nguyên tố đất hiếm này có thể giành lại cho đất nước chúng ta một chỗ đứng trên thế giới.”

“À thế ư? Kushi không có quyền được sống sao? Con gái ông không có quyền được sống sao? Và cả tôi, cả Saraa cũng không? Gia đình của chính ông? Tôi phải giết ông!”

“Làm đi!” Erdenbat khiêu khích. “Giết tao đi, tao sẽ không chết đâu. Tao sẽ không bao giờ chết, tao đã sống sót qua tất cả. Bắn đi, giết tao đi chứ! Hay đưa súng cho Saraa, để nó làm việc đó. Cháu biết đấy, Saraa, bố cháu nói đúng, chính ta đã giết Kushi và ta đã muốn giết cả cháu nữa, thế nên giết ta đi! Giết ta đi!”

Yeruldelgger giương súng lên song không bắn. Không quay người lại, ông nhẹ nhàng đẩy Saraa ra phía cửa. Hai người họ đi giật lùi ra khỏi phòng. Ngay khi ra tới thư viện, ông bảo con gái chạy tới chỗ chiếc xe, nổ máy và sẵn sàng lăn bánh.

Ông quay trở lại phòng làm việc, và đúng như ông dự đoán, lão già lao bổ vào ông. Lão có sức mạnh ghê gớm và Yeruldelgger không rõ lão thực sự hy vọng sẽ giành phần thắng hay muốn buộc ông phải bắn lão. Ông né khỏi đòn tấn công và đánh vào gót chân lão. Lão khổng lỗ đổ ập xuống như một khối thịt, gót chân bị đập vỡ, và trước khi lão kịp chạm đất, Yeruldelgger khiến lão nghẹt thở bằng một cú đánh chính xác vào xương ức. Khi Erdenbat đã nằm đo đất, ông lục soát người lão để chắc chắn là lão không còn khẩu súng nào khác, rồi tìm kiếm trong từng ngăn kéo tủ. Khi đã gần như chắc chắn không còn món vũ khi nào khác trong phòng, ông lục soát gã vệ sĩ đang rên rỉ trên sàn, tìm thấy một khẩu súng và tự hỏi vì sao gã lại không dùng nó, rồi lôi gã ra ngoài phòng làm việc rồi khóa căn phòng lại.

Ông bảo gã vệ sĩ đứng dậy, giúp gã ngồi ghé vào một cái ghế, cánh tay trật khớp vắt lên tay vịn, rồi không báo trước, ông lấy hết sức giật mạnh bàn tay gã. Tay vệ sĩ gào lên khi khớp vai của hắn tìm vào được ổ khớp, nhưng cơn đau hết ngay lập tức và Yeruldelgger cúi xuống gã.

“Nhà vô địch, hãy biến khỏi đây càng nhanh càng tốt và dẫn theo tất cả những ai còn ở đây. Mặc kệ Erdenbat với số phận của lão. Giờ thì mọi việc không còn phụ thuộc vào mày nữa.”

Sau đó ông đi qua thư viện, phòng chơi billard và tiền sảnh, trước khi tới bên Saraa, cô đã quay đầu xe lại chờ bố và sẵn sàng lên đường.

“Cho xe chạy đi, con gái yêu quý,” ông bảo con. “Bố sẽ chỉ đường cho con.”

Ba trăm mét sau khi đã ra tới đường chính, Yeruldelgger bảo con gái ông rẽ vào một con đường nhỏ bên phải. Con đường dẫn tới bụi cây liễu và tống quán sủi mọc dọc theo dòng suối. Saraa lập tức trông thấy một chiếc xe jeep ẩn sau những thân cây và một người có vẻ đang đợi họ.

“Hãy đánh lái và từ từ chạy qua trước mặt ông ta mà không dừng lại,” Yeruldelgger nói.

Saraa làm theo. Khi hai bố con họ đi ngang qua chỗ người đàn ông, cô nhận ra anh ta là người Trung Quốc được trang bị tai nghe và micro. Yeruldelgger hạ cửa kính xe xuống nói với anh ta.

“Tôi đã cứu được con gái,” ông nói. “Chúng ta hết nợ, giờ lão là của anh.”

Người Trung Quốc tán đồng bằng cái gật đầu cụt ngủn. Khi đã chạy xe qua chỗ anh ta, Saraa nhìn vào gương chiếu hậu và thấy người đàn ông ra lệnh ngắn gọn vào micro trước khi chui vào chiếc xe jeep. Cô không dám đặt câu hỏi.

“Con muốn bố cầm lái không?” bố cô hỏi.

Saraa đồng ý, và họ dừng xe lại để đổi chỗ. Trong lúc cô gái ngồi xuống ghế phụ, hai bố con nghe thấy từng tràng súng tự động và những tiếng nổ nhỏ ầm ầm vọng lại từ phía khu trại. Yeruldelgger cho xe chạy tiếp và nhanh chóng rời xa nơi đó.

“Con muốn bố thả con xuống đâu đó không?” ông hỏi.

“Con có thể ở lại với bố không?” cô gái trẻ thì thầm, không dám nhìn ông.

“Tất nhiên rồi, con gái yêu quý!” ông vừa trả lời vừa kéo con tựa vào vai, mắt ứa lệ.

“Bố khóc à?” Saraa hỏi như thể đó là một lời khen ngợi.

“Bố ư?” Yeruldelgger khoác lác. “Không bao giờ!”

“Còn con thì có!” cô gái vừa nói vừa ôm siết ông.

“Bố cũng thế, con gái yêu quý, tất nhiên là bố cũng thế!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.